1 Vào năm thứ ba mươi, ngày mùng năm tháng tư, khi tôi đang ở giữa những người bị lưu đày bên bờ sông Kê-ba, các tầng trời mở ra và tôi thấy những khải tượng của Đức Chúa Trời.
2 Ngày mùng năm tháng ấy — năm thứ năm sau khi vua Giê-hô-gia-kin bị lưu đày —
3 có lời của Đức Giê-hô-va phán riêng với thầy tế lễ Ê-xê-chi-ên, con trai Bu-xi, trong xứ người Canh-đê, bên bờ sông Kê-ba. Chính tại đó, tay Đức Giê-hô-va đặt trên ông.
4 Kìa tôi thấy có một luồng gió bão từ hướng bắc thổi đến, một đám mây lớn bọc lửa tỏa sáng chung quanh, và từ giữa lửa có cái gì rực sáng như đồng chiếu sáng cả bầu trời.
5 Từ giữa nó, có cái gì giống như bốn sinh vật, hình dạng như sau: chúng giống hình người,
6 nhưng mỗi con có bốn mặt và bốn cánh.
7 Chân của chúng thẳng, bàn chân như bàn chân bò con đực chiếu sáng như đồng bóng loáng.
8 Dưới cánh của chúng, bốn bên đều có tay người. Bốn con có mặt và có cánh ấy như sau:
9 cánh tiếp giáp nhau; khi chúng đi thì không quay lại nhưng mỗi con cứ đi thẳng tới trước.
10 Về hình dạng mặt của chúng thì bốn con đều có mặt người; bốn con đều có mặt sư tử ở bên phải; bốn con đều có mặt bò ở bên trái và bốn con đều có mặt chim ưng.
11 Đó là mặt của chúng. Còn cánh của chúng thì giương lên cao; mỗi con có hai cánh giáp với nhau và có hai cánh che thân mình.
12 Mỗi con đi thẳng tới; thần khiến đi đâu thì đi đó, không quay lại trong khi đi.
13 Hình dạng của những sinh vật ấy giống như hình than lửa đang cháy và hình ngọn đuốc, di chuyển giữa các sinh vật ấy; lửa cháy sáng và có tia chớp từ lửa phát ra.
14 Các sinh vật ấy chạy qua chạy lại giống như hình tia chớp.
15 Khi tôi nhìn các sinh vật ấy, tôi thấy trên đất có một bánh xe ở bên cạnh các sinh vật ấy, mỗi sinh vật bốn mặt đều có một bánh xe.
16 Hình dạng và cấu trúc những bánh xe ấy giống như bích ngọc lấp lánh; tất cả bốn bánh đều giống nhau; hình dạng và cấu trúc như là bánh xe lồng trong bánh xe.
17 Khi đi thì chúng đi theo bốn hướng và không quay lại khi đi.
18 Các vành bánh xe cao, trông đáng sợ và cả bốn vành bánh xe của các sinh vật đều đầy những mắt.
19 Khi các sinh vật đi, thì các bánh xe ấy cũng đi bên cạnh; và khi các sinh vật cất lên khỏi đất, thì các bánh xe cũng cất lên như vậy.
20 Thần muốn đi đâu thì các sinh vật đi đó, và các bánh xe cũng cất lên cùng các sinh vật vì thần của các sinh vật đó ở trong các bánh xe.
21 Khi các sinh vật đi, thì chúng cũng đi; khi các sinh vật dừng, thì chúng cũng dừng; và khi các sinh vật cất lên khỏi đất, thì các bánh xe cùng cất lên với chúng, vì thần của sinh vật ở trong các bánh xe.
22 Trên các đầu của sinh vật có một vòm chiếu sáng như thủy tinh dễ sợ trải ra trên đầu chúng.
23 Dưới vòm đó, các cánh của chúng giương thẳng ra, cái nầy tiếp giáp cái kia. Mỗi sinh vật ấy đều có hai cánh che thân thể mình.
24 Khi đi tới, tôi nghe tiếng của những cánh chúng như tiếng nước chảy ầm ầm, như tiếng của Đấng Toàn Năng, tiếng ồn ào của một đoàn quân vậy. Khi chúng dừng lại thì cánh rủ xuống.
25 Lúc chúng dừng lại và rủ cánh xuống thì từ nơi vòm trên đầu có tiếng vang ra.
26 Trên vòm phía trên đầu các sinh vật có cái gì tựa như cái ngai bằng bích ngọc, và trên ngai ấy có cái gì giống như hình người.
27 Tôi thấy từ thắt lưng của người ấy trở lên giống như đồng bóng loáng, sáng rực như hình ngọn lửa, và từ thắt lưng của người ấy trở xuống, tôi thấy như hình ngọn lửa sáng rực chung quanh.
28 Ánh sáng mà tôi thấy chung quanh đó giống như ánh sáng của cầu vồng trong mây vào ngày mưa. Đó là hình ảnh vinh quang của Đức Giê-hô-va. Khi thấy vậy, tôi liền sấp mặt xuống đất và nghe tiếng đang phán với tôi.
1 Chúa phán với tôi rằng: “Hỡi con người, chân con hãy đứng cho vững, Ta sẽ phán với con.”
2 Ngài vừa phán với tôi như vậy thì Thần vào trong tôi, làm cho chân tôi đứng lên và tôi nghe Đấng đang phán với mình.
3 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, Ta sai con đến với dân Y-sơ-ra-ên, đến với các dân nổi loạn chống lại Ta. Chúng và tổ phụ chúng đã phạm tội nổi loạn chống lại Ta cho đến chính hôm nay.
4 Đó là con cái dày mặt cứng lòng mà Ta sai con đến với chúng. Khá nói với chúng rằng: ‘Chúa Giê-hô-va có phán như vậy!’
5 Dù chúng có nghe hoặc không chịu nghe con vì chúng vốn là nhà nổi loạn, thì ít nữa chúng cũng biết rằng ở giữa chúng có một nhà tiên tri.
6 Nhưng hỡi con người, con chớ sợ chúng và cũng chớ sợ lời của chúng, dù phải gặp gai chông và sống giữa bọ cạp đi nữa. Đừng sợ lời của chúng và đừng kinh hãi khi đối mặt với chúng vì chúng là nhà nổi loạn.
7 Vậy con hãy truyền lời Ta phán với chúng cho dù chúng có nghe hay không, vì chúng là dân nổi loạn.
8 Nhưng hỡi con người, hãy lắng nghe điều Ta phán với con. Đừng nổi loạn như nhà hay nổi loạn ấy. Hãy mở miệng ra ăn vật mà Ta ban cho con.”
9 Tôi ngước nhìn và thấy một bàn tay cầm một cuộn sách đưa về phía tôi.
10 Ngài mở cuộn sách ấy ra trước mặt tôi. Đó là cuộn sách có chữ viết cả bên trong lẫn bên ngoài, với những lời đầy đau thương, than khóc, và khốn nạn được chép vào đó.
1 Chúa phán với tôi rằng: “Hỡi con người, hãy ăn vật mà con thấy; hãy ăn cuộn sách nầy rồi đi và nói với nhà Y-sơ-ra-ên.”
2 Tôi mở miệng ra và Ngài khiến tôi ăn cuộn sách ấy.
3 Ngài phán: “Hỡi con người, hãy lấy cuộn sách Ta cho mà ăn cho no dạ, làm cho đầy bụng.” Vậy tôi ăn vào và thấy trong miệng ngọt như mật.
4 Ngài lại phán: “Hỡi con người, hãy đi đến nhà Y-sơ-ra-ên và truyền những lời Ta cho họ.
5 Ta không sai con đến với một dân ngoại nói tiếng khó hiểu mà đến với nhà Y-sơ-ra-ên.
6 Cũng không sai con đến với nhiều dân tộc nói tiếng khó hiểu, giọng khó nghe, khiến con không thể hiểu được. Mà giá như Ta sai con đến với họ thì chắc họ sẽ nghe con thôi.
7 Nhưng nhà Y-sơ-ra-ên sẽ chẳng nghe con vì họ không muốn nghe Ta. Vì cả nhà Y-sơ-ra-ên đều cứng trán cứng lòng.
8 Nầy Ta sẽ làm cho mặt của con chai cứng để đối mặt với họ, và trán của con chai cứng để chạm trán với họ.
9 Ta làm cho trán con cứng như kim cương, rắn hơn đá lửa. Đừng sợ hãi họ, cũng đừng run rẩy vì bộ mặt của họ vì họ là nhà nổi loạn.”
10 Rồi Ngài phán với tôi rằng: “Hỡi con người, hãy nhận vào lòng và nghe vào tai mọi lời Ta sẽ phán với con.
11 Hãy đi đến với những người bị lưu đày, đến với đồng bào con và nói với họ rằng ‘Chúa Giê-hô-va phán như vậy,’ cho dù họ có nghe hay không.”
12 Bấy giờ Thần cất tôi lên và tôi nghe có tiếng động rất lớn ở đằng sau tôi rằng: “Đáng chúc tụng vinh quang của Đức Giê-hô-va từ nơi Ngài đang ngự!”
13 Tôi cũng nghe tiếng động do cánh của các sinh vật đập vào nhau, tiếng của những bánh xe bên cạnh các sinh vật ấy và tiếng động rất lớn.
14 Thần cất tôi lên và đem tôi đi; tôi đi mà lòng đầy cay đắng, giận dữ. Tay Đức Giê-hô-va đặt trên tôi một cách mạnh mẽ.
15 Tôi đến với những người bị lưu đày ở Tên A-bíp, bên bờ sông Kê-ba. Tôi dừng lại nơi họ đang sinh sống và lưu lại đó với họ trong bảy ngày, lòng đầy buồn rầu.
16 Sau bảy ngày ấy, có lời của Đức Giê-hô-va phán với tôi thế nầy:
17 “Hỡi con người, Ta đã lập con làm người canh giữ nhà Y-sơ-ra-ên. Vậy hãy nghe lời từ miệng Ta và thay Ta cảnh cáo họ.
18 Khi Ta nói với kẻ dữ: ‘Mầy chắc sẽ chết!’ Nếu con không cảnh cáo nó, không nói với nó, và khuyên nó từ bỏ đường lối xấu xa để cứu mạng mình, thì kẻ dữ đó sẽ chết trong tội lỗi nó, nhưng Ta sẽ đòi máu nó nơi tay con.
19 Trái lại, nếu con cảnh cáo kẻ dữ mà nó không từ bỏ điều dữ cùng đường lối gian ác mình, thì nó sẽ chết trong tội lỗi nó, nhưng con sẽ giải cứu được linh hồn mình.
20 Cũng một lẽ ấy, nếu người công chính bỏ sự công chính mà phạm tội và Ta đặt sự ngăn trở trước mặt nó, thì nó sẽ chết. Vì con không cảnh cáo nó nên nó sẽ chết vì tội lỗi nó, và những việc công chính mà nó đã làm không được nhớ đến, nhưng Ta sẽ đòi máu nó nơi tay con.
21 Trái lại, nếu con cảnh cáo người công chính đừng phạm tội, và người ấy không phạm tội thì chắc chắn người ấy sẽ sống vì đã nghe lời cảnh cáo, và con sẽ giải cứu được linh hồn mình.”
22 Tại đó, tay Đức Giê-hô-va đặt trên tôi và Ngài phán với tôi rằng: “Hãy mau mau đi vào đồng bằng, tại đó Ta sẽ phán với con.”
23 Vậy tôi lập tức đi vào đồng bằng. Và tại đó, tôi thấy vinh quang Đức Giê-hô-va hiện diện giống như vinh quang mà tôi đã thấy trên bờ sông Kê-ba. Tôi liền sấp mặt xuống đất.
24 Nhưng Thần vào trong tôi làm cho chân tôi đứng lên. Rồi Ngài phán với tôi rằng: “Hãy đi, giam mình trong nhà con.
25 Hỡi con người, nầy người ta sẽ lấy dây trói con lại và con không thể đi ra gặp họ.
26 Ta sẽ khiến lưỡi con dính vào vòm miệng; con sẽ câm, không quở trách họ được vì họ là nhà nổi loạn.
27 Nhưng khi Ta phán với con, Ta sẽ mở miệng con và con sẽ bảo họ rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán thế nầy: Ai muốn nghe, hãy nghe; ai không muốn nghe, thì đừng nghe! Vì họ là nhà nổi loạn.’”
1 “Hỡi con người, hãy lấy một viên gạch đặt nó trước mặt con và vẽ thành Giê-ru-sa-lem trên đó.
2 Con hãy vây hãm nó, dựng đồn, đắp lũy nghịch với nó; đóng quân bao vây và đặt máy phá thành chung quanh chống lại nó.
3 Rồi hãy lấy một chảo sắt làm bức tường sắt ngăn giữa con với thành, rồi xây mặt lại với nó. Nó sẽ bị vây và con sẽ vây nó. Đó sẽ là một điềm cho nhà Y-sơ-ra-ên.
4 Kế đó, con nằm nghiêng bên trái và đặt tội lỗi nhà Y-sơ-ra-ên trên con. Con nằm như vậy bao nhiêu ngày thì sẽ mang lấy tội lỗi của họ cũng bấy nhiêu.
5 Vì Ta đã định cho con, số ngày bằng với số năm tội lỗi của họ, tức là ba trăm chín mươi ngày. Con sẽ mang lấy tội lỗi nhà Y-sơ-ra-ên như vậy.
6 Khi những ngày ấy kết thúc, con sẽ nằm nghiêng bên phải và mang lấy tội lỗi của nhà Giu-đa suốt bốn mươi ngày mà Ta định cho con, một ngày thay cho một năm.
7 Con hãy quay mặt về thành Giê-ru-sa-lem đang bị vây hãm, và đưa cánh tay trần ra để nói tiên tri chống lại nó.
8 Nầy, Ta dùng dây trói con lại và con sẽ chẳng xoay qua xoay lại được cho đến khi những ngày bao vây thành kết thúc.
9 Con cũng hãy lấy lúa mì, lúa mạch, đậu, đậu lăng, kê và đại mạch để vào cái bình dùng làm bánh cho mình. Con nằm nghiêng bao nhiêu ngày thì con sẽ ăn bánh đó bấy nhiêu ngày, tức là ba trăm chín mươi ngày.
10 Đồ ăn mà con sẽ ăn mỗi ngày nặng khoảng hai trăm gam; và con sẽ ăn theo giờ quy định.
11 Nước mà con uống cũng sẽ lường khoảng hơn nửa lít và uống theo giờ quy định.
12 Con sẽ ăn bánh ấy như ăn bánh mạch nha, và con phải dùng phân người để nướng bánh trước mắt họ.”
13 Đức Giê-hô-va lại phán: “Con cái Y-sơ-ra-ên sẽ ăn bánh ô uế như vậy trong các nước mà Ta sẽ đuổi họ đến.”
14 Tôi nói: “Ôi! Lạy Chúa Giê-hô-va, linh hồn con chẳng hề bị ô uế. Từ lúc nhỏ cho đến bây giờ, con chẳng hề ăn con vật tự nhiên chết hoặc bị thú rừng cắn xé, và chẳng có thịt gì bất khiết vào trong miệng con.”
15 Ngài phán: “Được, Ta cho phép con lấy phân bò thay phân người để nướng bánh.”
16 Rồi Ngài lại phán: “Hỡi con người, nầy Ta sẽ cắt đứt nguồn lương thực ở Giê-ru-sa-lem, họ sẽ cân bánh mà ăn trong cơn sợ hãi, lường nước mà uống trong nỗi kinh hoàng.
17 Vì thiếu bánh và nước, họ nhìn nhau kinh hoàng và bị tiêu hao do tội lỗi mình.”
1 “Hỡi con người, hãy lấy một thanh gươm bén dùng làm dao cạo râu mà đưa qua đầu và râu của con. Sau đó, dùng cân để cân mà chia tóc ra.
2 Khi những ngày vây thành kết thúc, con hãy đốt một phần ba tóc ấy ở giữa thành, rồi lấy một phần ba khác dùng gươm mà đánh nó ở chung quanh thành. Và rải một phần ba cuối cùng ra trước gió vì chính Ta sẽ tuốt gươm đuổi theo sau.
3 Trong những sợi tóc còn lại, con hãy lấy một ít mà buộc vào vạt áo choàng của mình.
4 Con cũng hãy lấy vài sợi tóc trong số đó quăng vào lửa và đốt cháy. Từ đó, lửa sẽ lan ra đến cả nhà Y-sơ-ra-ên.”
5 Chúa Giê-hô-va phán: “Đây là thành Giê-ru-sa-lem; Ta đã đặt nó làm trung tâm của các dân tộc và của các nước chung quanh nó.
6 Nhưng nó phản bội phán quyết Ta, làm điều độc ác hơn các dân tộc khác, chống lại luật lệ Ta hơn các nước chung quanh vì họ từ bỏ phán quyết Ta và không bước theo luật lệ Ta.
7 Do đó, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì các ngươi ương ngạnh hơn các dân tộc chung quanh, không bước theo luật lệ Ta, cũng không gìn giữ phán quyết Ta; ngay cả tiêu chuẩn của các nước chung quanh, các ngươi cũng không theo nổi.’
8 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, Ta, chính Ta sẽ chống lại ngươi và Ta sẽ thi hành sự phán xét ở giữa ngươi để các dân tộc đều thấy.
9 Vì mọi điều ghê tởm của ngươi, Ta sẽ làm cho ngươi một điều mà trước kia Ta chưa hề làm, và sau nầy cũng không hề làm nữa.
10 Do đó, ở giữa ngươi, cha sẽ ăn thịt con, con sẽ ăn thịt cha. Ta sẽ thi hành sự phán xét trên ngươi, và Ta sẽ làm cho tất cả những người sống sót của ngươi tan lạc theo mọi hướng gió.’”
11 Chúa Giê-hô-va phán: “Thật như Ta hằng sống, vì ngươi đã làm ô uế nơi thánh Ta bằng những điều ghê tởm, kinh khủng nên Ta sẽ triệt hạ ngươi không thương tiếc. Mắt Ta sẽ không đoái thương ngươi nữa.
12 Một phần ba trong ngươi sẽ chết vì dịch bệnh, bị tiêu hao vì nạn đói kém ở giữa ngươi; một phần ba sẽ chết vì gươm đao ở chung quanh ngươi; còn một phần ba nữa Ta sẽ làm tan lạc theo mọi hướng gió và lấy gươm truy đuổi họ.
13 Cơn giận Ta sẽ được trọn và cơn thịnh nộ Ta lắng xuống và nguôi đi. Khi Ta đã trút cơn giận trên họ rồi thì họ sẽ biết rằng vì lòng sốt sắng mà chính Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán với họ.
14 Ta sẽ làm cho ngươi ra hoang vu và trở thành nỗi sỉ nhục trong các nước chung quanh ngươi và trước mắt kẻ đi qua.
15 Khi Ta nổi giận phán xét ngươi, đổ cơn thịnh nộ trách phạt ngươi, thì ngươi sẽ trở thành nỗi nhuốc nhơ và sự chê cười, lời cảnh cáo và nỗi kinh hoàng cho các nước chung quanh ngươi. Chính Ta là Đức Giê-hô-va phán vậy!
16 Ta sẽ bắn vào các ngươi những mũi tên độc của cơn đói kém để hủy diệt các ngươi; Ta sẽ bắn để tiêu diệt các ngươi. Ta sẽ thêm sự đói kém trên các ngươi và sẽ cắt đứt nguồn lương thực của các ngươi.
17 Ta sẽ giáng cơn đói kém trong các ngươi và sai thú dữ cướp đi con cái các ngươi. Dịch bệnh và sự đổ máu sẽ trải qua giữa ngươi, và Ta lại sẽ sai gươm giáo đến trên ngươi nữa. Chính Ta là Đức Giê-hô-va đã phán vậy!”
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy xây mặt về các núi của Y-sơ-ra-ên và nói tiên tri chống lại họ,
3 rằng: ‘Hỡi các núi của Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời của Chúa Giê-hô-va. Chúa Giê-hô-va phán với các núi, các đồi, các khe suối và các thung lũng: Nầy Ta, chính Ta, sẽ sai gươm đao đến trừng phạt các ngươi, hủy diệt các nơi cao của các ngươi.
4 Bàn thờ của các ngươi sẽ bị phá tan, bàn thờ xông hương của các ngươi sẽ bị đập vỡ nát; Ta sẽ ném những kẻ bị giết của các ngươi trước mặt thần tượng các ngươi.
5 Ta sẽ đặt những xác chết của con cái Y-sơ-ra-ên trước mặt thần tượng của họ và rải hài cốt các ngươi chung quanh bàn thờ của các ngươi.
6 Bất cứ nơi nào các ngươi ở thì thành trì sẽ bị tàn phá, các nơi cao sẽ bị hoang vu đến nỗi bàn thờ của các ngươi bị điêu tàn và đổ nát, thần tượng bị đập bể và không còn nữa; bàn thờ xông hương bị triệt hạ và mọi công việc của các ngươi bị xóa sạch.
7 Những kẻ bị giết sẽ ngã xuống giữa các ngươi, và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va!
8 Tuy nhiên, Ta sẽ còn chừa lại một số người, vì sẽ có một số người trốn thoát khỏi lưỡi gươm khi các ngươi bị tan lạc trong các nước.
9 Những kẻ trốn thoát trong các ngươi sẽ nhớ đến Ta trong các nước mà họ bị bắt đến, và họ biết rằng lòng Ta đau đớn vì sự tà dâm của họ đã khiến họ lìa bỏ Ta và cặp mắt tà dâm của họ hướng về các thần tượng mình. Bấy giờ, họ tự oán ghét mình về mọi điều dữ họ đã làm và về những việc kinh tởm của họ.
10 Họ sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va, và lời cảnh báo về tai họa mà Ta giáng xuống không phải là chuyện viển vông đâu.’”
11 Chúa Giê-hô-va phán thế nầy: “Hãy vỗ tay, giậm chân và nói: ‘Than ôi! Vì mọi điều dữ đáng ghê tởm của nhà Y-sơ-ra-ên! Vì họ sẽ chết bởi gươm đao, đói kém và dịch bệnh.’
12 Kẻ nào ở xa sẽ chết bởi dịch bệnh. Kẻ nào ở gần sẽ ngã dưới lưỡi gươm. Kẻ sống sót và kẻ bị bao vây sẽ chết bởi đói kém. Như thế, Ta sẽ trút xong cơn giận của Ta trên họ.
13 Khi những kẻ bị giết của họ nằm giữa đám thần tượng chung quanh bàn thờ, trên mỗi gò cao, trên mọi đỉnh núi, dưới mọi cây xanh và cây thông rậm rạp, khắp những nơi họ dâng hương thơm ngào ngạt cho các thần tượng mình, bấy giờ các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
14 Vậy, Ta sẽ giơ tay ra chống lại họ, và khắp nơi họ ở, Ta sẽ làm cho đất trở nên hoang vu, tiêu điều, từ hoang mạc cho đến Đíp-lát. Bấy giờ họ sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.”
1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, Chúa Giê-hô-va phán với đất nước Y-sơ-ra-ên rằng: ‘Sự cuối cùng đã đến! Bốn phương của đất nầy đã đến hồi kết thúc!
3 Bây giờ, sự cuối cùng đã đến với ngươi. Ta sẽ đổ cơn giận ta trên ngươi; Ta sẽ phán xét ngươi theo đường lối ngươi và sẽ trừng phạt ngươi về những điều ghê tởm của ngươi.
4 Mắt Ta chẳng tiếc ngươi, Ta sẽ không thương xót ngươi; nhưng Ta sẽ báo trả ngươi theo đường lối của ngươi, và những điều ghê tởm của ngươi sẽ ở giữa ngươi. Bấy giờ, các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’
5 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Tai họa, một tai họa khủng khiếp đang đến!
6 Kỳ cuối cùng đã đến, kỳ cuối cùng đã đến rồi! Nó thức dậy chống lại ngươi. Kìa nó đang đến!
7 Hỡi cư dân trong đất, số phận ngươi đã định; kỳ đã đến, ngày đã gần rồi; sẽ có sự rối loạn thay cho tiếng reo mừng trên núi đồi.
8 Nay Ta sắp đổ cơn thịnh nộ Ta trên ngươi và làm cho trọn cơn giận Ta giáng trên ngươi. Ta sẽ phán xét ngươi theo cách ngươi ăn ở và báo trả ngươi về những điều ghê tởm của ngươi.
9 Mắt Ta chẳng tiếc ngươi, chẳng thương xót ngươi đâu. Ta sẽ báo trả ngươi theo đường lối ngươi và những điều ghê tởm của ngươi sẽ ở giữa ngươi. Bấy giờ, các ngươi sẽ biết rằng chính Ta, Đức Giê-hô-va, là Đấng trừng phạt.
10 Nầy, ngày ấy đây! Nó đang đến! Số phận đã định đoạt, cây gậy đã trổ hoa, sự kiêu căng đã đâm chồi.
11 Sự cường bạo đã nổi lên như gậy gian ác; không một ai trong họ còn sống sót, không còn đám đông, không còn sự giàu có, không còn sự sang trọng giữa họ nữa.
12 Thì giờ đã đến, ngày đã gần kề! Kẻ mua chớ vui, kẻ bán chớ buồn, vì cơn giận đang ở trên cả đoàn dân.
13 Vì kẻ bán dù còn sống cũng không thể trở lại lấy của mình đã bán. Vì khải tượng về cả đoàn dân sẽ không thể bị đảo ngược. Vì sự gian ác của họ, không một ai có thể bảo tồn được mạng sống mình.
14 Kèn đã thổi, mọi sự đều sẵn sàng nhưng chẳng ai ra trận vì cơn giận của Ta ở trên cả đoàn dân.
15 Bên ngoài thì có gươm đao, bên trong thì có dịch bệnh và đói kém! Kẻ nào ở ngoài đồng sẽ chết bởi gươm đao; kẻ nào ở trong thành sẽ bị cơn đói kém và dịch bệnh vồ nuốt lấy.
16 Những người sống sót sẽ chạy thoát và sẽ ở trên núi như bồ câu ở thung lũng, mọi người đều than khóc về sự gian ác mình.
17 Mọi bàn tay đều mòn mỏi, mọi đầu gối đều yếu đuối như nước!
18 Họ sẽ thắt lưng bằng vải sô, bị bao phủ bằng sự kinh khiếp; mọi mặt đều hổ thẹn, mọi đầu đều cạo trọc.
19 Họ sẽ ném bạc mình ra ngoài đường, vàng của họ sẽ trở thành vật ô uế. Vàng hay bạc cũng không thể cứu họ trong ngày nổi giận của Đức Giê-hô-va. Chúng không thể làm cho họ đỡ đói hay no bụng vì đó là thứ làm cho họ sa vào tội lỗi!
20 Những đồ trang sức làm cho họ kiêu căng và họ dùng đồ ấy làm những hình tượng ghê tởm và đáng ghét. Vì thế, Ta đã làm cho đồ ấy trở thành ô uế cho họ!
21 Ta sẽ phó những đồ ấy vào tay dân ngoại làm chiến lợi phẩm, làm của cướp cho kẻ ác trong thế gian, và chúng sẽ làm ô uế nó.
22 Ta sẽ xây mặt khỏi họ, người ta sẽ làm ô uế nơi thánh của Ta; những kẻ trộm cướp sẽ vào đó và làm ô uế nó.
23 Hãy chuẩn bị xiềng xích! Vì đất đầy dẫy tội phạm đẫm máu và thành đầy dẫy bạo hành.
24 Ta sẽ đem những kẻ độc ác nhất trong các dân ngoại đến để chiếm lấy nhà của họ. Ta sẽ làm cho sự kiêu ngạo của kẻ mạnh bị dập tắt; các nơi thánh của họ bị ô uế.
25 Sự kinh hoàng sắp xảy đến! Họ sẽ tìm sự bình an nhưng không tìm được.
26 Tai họa chồng chất trên tai họa, tin dữ kế tiếp tin dữ. Họ sẽ tìm khải tượng nơi nhà tiên tri nhưng luật pháp lìa khỏi thầy tế lễ, và mưu trí lìa khỏi các trưởng lão.
27 Vua sẽ than khóc, người lãnh đạo sẽ mặc lấy sự kinh hãi, tay của dân trong đất đều run rẩy. Ta sẽ đối đãi với họ tùy theo cách họ ăn ở; Ta sẽ phán xét họ tùy theo tội của họ. Bấy giờ, họ sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’”
1 Vào năm thứ sáu, ngày mùng năm tháng sáu, khi tôi đang ngồi trong nhà đối diện với các trưởng lão Giu-đa, thì tay Chúa Giê-hô-va đặt trên tôi.
2 Bấy giờ, tôi thấy một hình dạng giống như lửa. Từ ngang lưng người ấy trở xuống là lửa; còn từ lưng trở lên thì sáng chói tựa đồng bóng loáng.
3 Người ấy giơ ra trông giống như hình bàn tay nắm lấy một lọn tóc trên đầu tôi. Thần cất tôi lên giữa khoảng đất và trời trong khải tượng của Đức Chúa Trời. Tôi được đem đến thành Giê-ru-sa-lem, nơi cửa vào sân trong về phía bắc, là nơi có dựng hình tượng ghen tuông làm cho nổi ghen.
4 Kìa vinh quang Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên hiện diện tại đó như tôi đã xem trong khải tượng ở đồng bằng.
5 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, hãy ngước mắt về phía bắc.” Vậy tôi ngước mắt về phía bắc, và kìa, về phía bắc cổng bàn thờ, nơi lối vào, có hình tượng ghen tuông.
6 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, con có thấy điều họ đang làm, tức là những điều quá ghê tởm mà nhà Y-sơ-ra-ên đã phạm tại đây khiến Ta phải xa đền thánh Ta chăng? Nhưng con sẽ còn thấy những điều ghê tởm lớn hơn nữa!”
7 Sau đó, Ngài dẫn tôi đến cửa hành lang. Tôi nhìn thấy một lỗ thủng trên tường.
8 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, hãy đục tường ấy đi. Khi tôi đục tường xong thì thấy có một cái cửa.”
9 Ngài lại phán: “Hãy vào xem những điều gian ác đáng kinh tởm mà họ làm ở đây.”
10 Vậy tôi bước vào và nhìn thấy, kìa, chung quanh tường có chạm đủ mọi thứ hình tượng côn trùng và thú vật ghê tởm, mọi thần tượng của nhà Y-sơ-ra-ên.
11 Đứng trước mặt các thần tượng ấy là bảy mươi trưởng lão của nhà Y-sơ-ra-ên, trong số đó có Gia-a-xa-nia, con trai Sa-phan, mỗi người tay cầm lư hương khói thơm bay lên nghi ngút.
12 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, con có thấy điều các trưởng lão nhà Y-sơ-ra-ên, mỗi người làm trong bóng tối, trong phòng chạm hình tượng của mình không? Vì họ nói rằng: ‘Đức Giê-hô-va không thấy chúng ta đâu; Đức Giê-hô-va đã từ bỏ đất nầy!’”
13 Ngài lại phán: “Con sẽ còn thấy những điều kinh tởm lớn hơn nữa mà họ đã làm!”
14 Rồi Ngài dẫn tôi đến lối vào cổng bắc của nhà Đức Giê-hô-va; kìa, tại đó tôi thấy các phụ nữ ngồi khóc thần Tham-mu.
15 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, có thấy chưa? Con sẽ còn thấy những điều kinh tởm lớn hơn nữa!”
16 Kế đó, Ngài đem tôi vào hành lang trong của nhà Đức Giê-hô-va, nơi lối vào đền thờ Đức Giê-hô-va, giữa cổng vòm và bàn thờ. Tôi thấy có khoảng hai mươi lăm người, lưng quay về hướng đền thờ Đức Giê-hô-va, còn mặt quay về hướng đông mà thờ lạy mặt trời ở phía đông.
17 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, con thấy chưa? Nhà Giu-đa đã phạm những điều ghê tởm như thế mà họ cho là việc nhỏ mọn sao? Họ còn làm cho tội ác mình đầy dẫy trong đất và chọc giận Ta nữa sao? Kìa, họ lấy nhánh cây để gần mũi mình!
18 Vì thế, Ta sẽ xử họ theo cơn giận; mắt Ta chẳng tiếc, cũng chẳng xót thương đâu. Dù họ có kêu la thấu đến tai Ta, Ta cũng chẳng thèm nghe.”
1 Ngài kêu lớn tiếng vào tai tôi rằng: “Các đao phủ của thành phố hãy đến gần, mỗi người cầm khí giới hủy diệt trong tay mình.”
2 Và kìa, có sáu người từ cổng trên về phía bắc đi đến, mỗi người cầm vũ khí giết người trong tay. Trong bọn họ có một người mặc vải gai, lưng đeo tráp bút mực. Sáu người bước vào đứng bên bàn thờ bằng đồng.
3 Vinh quang Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên dời khỏi Chê-rúp là nơi thường ngự mà đến ngưỡng cửa đền thờ. Đức Giê-hô-va gọi người mặc vải gai, lưng đeo tráp bút mực
4 và phán: “Hãy đi qua khắp thành, tức là thành Giê-ru-sa-lem, và ghi dấu trên trán những người nào than thở, khóc lóc về mọi điều kinh tởm đã phạm giữa thành nầy.”
5 Rồi tôi nghe Ngài phán với những người kia rằng: “Hãy theo sau người ấy, đi khắp thành và đánh giết; mắt ngươi chớ đoái tiếc, cũng đừng thương xót.
6 Hãy giết hết, bất kể người già, người trẻ, trinh nữ, đàn bà và trẻ em. Nhưng chớ đến gần người nào có ghi dấu trên trán. Hãy bắt đầu từ những người già cả ở trước đền thờ.”
7 Ngài lại phán với họ: “Hãy làm ô uế đền thờ, làm cho xác chết đầy dẫy các hành lang! Hãy đi ra!” Vậy họ đi ra và đánh giết trong thành.
8 Trong khi họ đánh giết thì tôi ở lại một mình. Tôi ngã sấp mặt xuống và kêu lên rằng: “Ôi! Lạy Chúa Giê-hô-va, Chúa sắp đổ cơn giận trên thành Giê-ru-sa-lem mà hủy diệt hết dân còn sót lại của Y-sơ-ra-ên sao?”
9 Ngài phán với tôi: “Tội ác của nhà Y-sơ-ra-ên và Giu-đa thật quá lớn. Đất đầy dẫy máu, trong thành đầy dẫy bất công vì họ nói rằng: ‘Đức Giê-hô-va đã lìa bỏ đất nầy, Đức Giê-hô-va chẳng thấy gì cả.’
10 Về phần Ta, mắt Ta cũng chẳng đoái tiếc, cũng không thương xót. Ta sẽ làm cho đường lối họ đổ lại trên đầu họ.”
11 Kìa, người mặc vải gai, lưng đeo tráp bút mực đến tường trình rằng: “Tôi làm đúng như lời Ngài đã truyền.”
1 Tôi nhìn và thấy vòm trời phía trên đầu các chê-ru-bim có cái gì giống như cái ngai bằng đá bích ngọc.
2 Ngài phán với người mặc vải gai rằng: “Hãy đi vào giữa các bánh xe quay tít ở dưới chê-rúp. Hãy lấy những than lửa đỏ từ giữa các chê-ru-bim bỏ đầy cả hai tay ngươi và rải ra trên thành nầy.” Người ấy vào nơi đó trước mắt tôi.
3 Khi người ấy đi vào thì các chê-ru-bim đang đứng bên phải đền thờ, và mây phủ đầy hành lang trong.
4 Vinh quang của Đức Giê-hô-va cất lên từ chê-rúp và đứng nơi ngưỡng cửa của đền thờ. Đền thờ đầy mây và hành lang đầy ánh vinh quang rực rỡ của Đức Giê-hô-va.
5 Tiếng của những cánh chê-ru-bim vang ra đến hành lang ngoài giống như tiếng của Đức Chúa Trời Toàn Năng khi Ngài phán.
6 Khi Đức Giê-hô-va đã truyền lệnh cho người mặc vải gai rằng: “Hãy lấy lửa từ giữa các bánh xe quay tít, từ giữa các chê-ru-bim”, thì người ấy đi vào và đứng bên cạnh một bánh xe.
7 Rồi một chê-rúp giơ tay ra lấy lửa từ giữa các chê-ru-bim và đem đặt vào tay người mặc vải gai. Người nầy nhận lấy rồi đi ra.
8 Dưới cánh các chê-ru-bim có hình một bàn tay người.
9 Tôi nhìn và thấy có bốn bánh xe bên cạnh các chê-ru-bim, mỗi bánh xe bên cạnh một chê-rúp, và hình dáng những bánh xe ấy giống như bích ngọc.
10 Về hình dáng, bốn bánh xe đều giống nhau, mỗi cái giống như bánh xe lồng trong bánh xe.
11 Khi đi, chúng đi theo bốn hướng, không xoay qua xoay lại; tùy theo bánh xe dẫn đầu hướng về bên nào thì chúng đi theo bên ấy, và khi đi chúng chẳng xoay lại.
12 Toàn thân các chê-ru-bim, gồm cả lưng, tay, cánh, bánh xe đều đầy những mắt khắp chung quanh. Cả bốn bánh xe đều như vậy.
13 Bấy giờ, tôi nghe các bánh xe ấy được gọi là “các bánh xe quay tít.”
14 Mỗi chê-rúp có bốn mặt: mặt thứ nhất là mặt Chê-rúp; mặt thứ nhì là mặt người; mặt thứ ba là mặt sư tử; mặt thứ tư là mặt chim ưng.
15 Bấy giờ, các chê-ru-bim cất lên: Đây là những sinh vật mà tôi thấy bên bờ sông Kê-ba.
16 Khi các chê-ru-bim đi thì các bánh xe đi bên cạnh; khi các chê-ru-bim xòe cánh để cất lên khỏi đất thì các bánh xe vẫn ở bên cạnh chúng.
17 Khi các chê-ru-bim dừng lại thì các bánh xe cũng dừng lại; và khi các chê-ru-bim cất lên thì chúng cũng cất lên vì thần của các sinh vật ấy ở trong các bánh xe ấy.
18 Bấy giờ vinh quang của Đức Giê-hô-va ra khỏi ngưỡng cửa đền thờ và đứng trên các chê-ru-bim.
19 Các chê-ru-bim xòe cánh cất lên khỏi đất trước mắt tôi khi chúng ra đi cùng với các bánh xe bên cạnh. Chúng dừng nơi lối vào của cổng phía đông nhà Đức Giê-hô-va, và vinh quang Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên ở trên chúng.
20 Đó là những sinh vật mà tôi thấy ở dưới Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên bên bờ sông Kê-ba, và tôi biết chúng là chê-ru-bim.
21 Mỗi chê-rúp có bốn mặt và bốn cánh; dưới cánh có hình bàn tay người.
22 Hình dạng của các mặt chúng giống những mặt mà tôi đã thấy cả hình và chính chúng, bên bờ sông Kê-ba. Mỗi sinh vật đều đi thẳng về phía trước.
1 Thần cất tôi lên và đem đến cổng Đông nhà Đức Giê-hô-va hướng về phía đông. Nầy, tại lối vào cổng, tôi thấy có hai mươi lăm người, trong đó có Gia-a-xa-nia, con trai A-xua, và Phê-la-tia, con trai Bê-na-gia, đều là những người lãnh đạo của dân chúng.
2 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, đó là những người toan tính điều gian tà, lập mưu độc ác trong thành nầy.
3 Chúng nói: ‘Hiện nay chưa đến thời kỳ xây nhà! Thành nầy là nồi, chúng ta là thịt’
4 Vì thế, hãy nói tiên tri chống lại chúng. Hỡi con người, hãy nói tiên tri đi!”
5 Thần của Đức Giê-hô-va giáng trên tôi và bảo tôi: “Hãy nói đi! Đây là điều Đức Giê-hô-va phán: ‘Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên! Các ngươi đã nói như thế vì Ta biết những suy nghĩ trong trí các ngươi.
6 Các ngươi đã giết rất nhiều người trong thành nầy và làm cho đường phố đầy xác chết.’
7 Cho nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Những kẻ bị giết mà các ngươi đã để giữa thành là thịt, mà thành là nồi, còn các ngươi sẽ bị đem đi khỏi đó.
8 Các ngươi sợ gươm đao nhưng Ta sẽ khiến gươm đao đến trên các ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
9 Ta sẽ đem các ngươi ra khỏi thành nầy và phó các ngươi vào tay dân ngoại để trừng phạt các ngươi.
10 Các ngươi sẽ ngã bởi gươm; Ta sẽ trừng phạt các ngươi tại biên giới Y-sơ-ra-ên, và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.
11 Thành nầy sẽ chẳng làm nồi cho các ngươi, và các ngươi sẽ chẳng là thịt trong nồi; Ta sẽ trừng phạt các ngươi tại biên giới của Y-sơ-ra-ên.
12 Bấy giờ, các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va, vì các ngươi đã không bước theo luật lệ Ta, không vâng giữ các phán quyết Ta, nhưng các ngươi đã làm theo tiêu chuẩn của các nước chung quanh mình.’”
13 Khi tôi đang nói tiên tri thì Phê-la-tia, con trai Bê-na-gia, chết. Tôi sấp mặt xuống và kêu lớn tiếng rằng: “Ôi! Lạy Chúa Giê-hô-va, Ngài sắp diệt hết dân sót lại của Y-sơ-ra-ên hay sao?”
14 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
15 “Hỡi con người, dân cư thành Giê-ru-sa-lem đã nói với chính anh em ngươi, tức là bà con ngươi và tất cả mọi người thuộc nhà Y-sơ-ra-ên, rằng: ‘Hãy lìa xa Đức Giê-hô-va đi; đất nầy đã được ban cho chúng tôi làm sản nghiệp.’
16 Vì thế, hãy nói với họ: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Mặc dù Ta đã dời họ qua các dân tộc, đã phân tán họ trong nhiều nước, Ta vẫn còn là nơi thánh cho họ trong một thời gian ngắn tại các nước mà họ đi đến.’
17 Vậy nên hãy nói: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Ta sẽ tập hợp các ngươi lại từ giữa các dân tộc, sẽ quy tụ các ngươi từ các nước mà các ngươi bị tản lạc, và Ta sẽ ban đất của Y-sơ-ra-ên cho các ngươi.
18 Họ sẽ đến đó và sẽ loại bỏ mọi vật đáng ghét và đáng ghê tởm của nó khỏi nơi đó.
19 Ta sẽ ban cho họ một tấm lòng mới, phú thần mới trong họ, cất lòng bằng đá khỏi xác thịt họ và sẽ ban cho họ lòng bằng thịt
20 để họ đi theo lề luật Ta, vâng giữ và thi hành các phán quyết Ta. Họ sẽ làm dân Ta và Ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ.
21 Nhưng các kẻ để lòng mình ham mê những vật đáng ghét và ghê tởm thì Ta sẽ làm cho đường lối họ đổ lại trên đầu họ,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
22 Bấy giờ các chê-ru-bim giương cánh lên với các bánh xe bên cạnh chúng, và vinh quang Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên cũng ở trên chúng.
23 Vinh quang của Đức Giê-hô-va cất lên từ giữa thành và dừng lại trên núi về phía đông của thành.
24 Thần cất tôi lên và trong khải tượng, tôi được Thần của Đức Chúa Trời đem đi qua xứ Canh-đê, đến với những người đang bị lưu đày. Rồi khải tượng mà tôi đã thấy rời khỏi tôi.
25 Bấy giờ tôi thuật lại cho những người đang bị lưu đày mọi điều mà Đức Giê-hô-va đã bày tỏ cho tôi.
1 Có lời Đức Giê-hô-va lại phán với tôi:
2 “Hỡi con người, con đang ở giữa nhà nổi loạn. Họ có mắt để thấy mà không thấy, có tai để nghe mà không nghe, vì họ là nhà nổi loạn.
3 Vậy hỡi con người, con hãy chuẩn bị hành lý lưu đày và đi lưu đày giữa ban ngày trước mắt họ. Hãy làm kẻ lưu đày, đi từ nơi con ở đến một nơi khác trước mắt họ. Mặc dù họ là nhà nổi loạn, nhưng biết đâu họ sẽ suy nghĩ lại.
4 Con sẽ đem hành lý của con ra như hành lý của kẻ bị lưu đày trước mắt họ giữa ban ngày. Rồi buổi chiều, chính con sẽ ra đi như một kẻ lưu đày trước mắt họ.
5 Con cũng đục một cái lỗ qua tường trước mắt họ, rồi từ lỗ đó đem vật dụng của con ra.
6 Trước mắt họ, con sẽ mang hành lý trên vai và đem đi lúc trời tối. Con hãy che mặt để không thấy đất nầy vì Ta đã đặt con làm một điềm cho nhà Y-sơ-ra-ên.”
7 Tôi làm theo lời Chúa đã phán dặn. Tôi đem hành lý của tôi ra như hành lý của kẻ bị lưu đày giữa ban ngày, và đến chiều tôi tự tay đục một lỗ qua tường. Tôi mang hành lý trên vai và ra đi trong đêm tối trước mắt họ.
8 Sáng hôm sau, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi rằng:
9 “Hỡi con người, chẳng phải nhà Y-sơ-ra-ên là nhà nổi loạn sẽ hỏi con: ‘Ngươi làm gì đó’ sao?
10 Hãy trả lời với họ: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Sứ điệp nầy liên quan đến vua ở Giê-ru-sa-lem cùng cả nhà Y-sơ-ra-ên trong thành đó.’
11 Con hãy nói: ‘Tôi là điềm cho các người. Họ sẽ gặp điều như tôi đã làm; họ sẽ bị lưu đày và giam giữ.’
12 Vua từ giữa họ sẽ vác hành lý trên vai mình mà đi ra trong bóng tối. Họ sẽ đục lỗ qua tường để mang đồ ra; vua sẽ che mặt vì mắt vua sẽ không thấy đất nầy.
13 Ta cũng sẽ giăng lưới trên vua, và vua sẽ mắc vào bẫy Ta. Ta sẽ đem vua qua Ba-by-lôn là đất của người Canh-đê. Nhưng vua sẽ không thấy đất ấy mặc dù sẽ chết tại đó.
14 Những kẻ ở chung quanh vua để giúp đỡ vua và quân lính thì Ta sẽ làm cho tản lạc theo mọi hướng gió và Ta sẽ tuốt gươm mà đuổi theo họ.
15 Khi Ta làm tản lạc họ trong các dân tộc và rải họ ra trong các nước thì họ sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
16 Tuy nhiên, Ta sẽ chừa lại một số ít người thoát khỏi gươm đao, đói kém, dịch bệnh để họ có thể thuật lại mọi điều ghê tởm của mình cho các dân tộc mà họ sẽ đến ở, và họ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.”
17 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
18 “Hỡi con người, hãy ăn bánh trong sự run rẩy, hãy uống nước trong sự bối rối, lo âu.
19 Con hãy nói với dân chúng trong xứ rằng: ‘Đây là điều mà Chúa Giê-hô-va phán về cư dân ở Giê-ru-sa-lem, và ở trong đất Y-sơ-ra-ên: Họ sẽ ăn bánh trong sự lo âu và uống nước trong sự kinh hãi, vì đất nầy vốn trù phú sẽ trở nên hoang tàn do sự bạo hành của tất cả những người sống ở đó.
20 Các thành đông dân sẽ trở nên tiêu điều, đất sẽ bị hoang vu và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.’”
21 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
22 “Hỡi con người, có một câu tục ngữ về các ngươi trong xứ Y-sơ-ra-ên rằng: ‘Ngày tháng trôi qua, mọi khải tượng không thành sự thật.’ Lời ấy có nghĩa gì?
23 Vì thế, hãy nói với họ: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Ta sẽ làm cho câu tục ngữ ấy chấm dứt, không ai dùng nó làm tục ngữ trong Y-sơ-ra-ên nữa.’ Nhưng hãy nói với họ rằng: ‘Những ngày gần đến, mọi khải tượng sẽ thành sự thật!’
24 Vì sẽ chẳng còn một khải tượng hư không hoặc một điều bói khoa dua nịnh nào nữa trong nhà Y-sơ-ra-ên.
25 Vì Ta là Đức Giê-hô-va, Ta sẽ phán và lời Ta phán sẽ thành sự thật, không chậm trễ đâu. Hỡi nhà nổi loạn! Chính trong ngày các ngươi mà Ta sẽ rao lời tiên tri và nó sẽ thành sự thật, Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
26 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
27 “Hỡi con người, nhà Y-sơ-ra-ên nói rằng: ‘Khải tượng mà người nầy thấy còn lâu mới thành sự thật và ông ta nói tiên tri về một tương lai còn xa vời.’
28 Vậy nên, hãy nói với họ: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Chẳng có lời nào của Ta sẽ bị chậm trễ nhưng lời Ta phán sẽ thành sự thật, Chúa Giê-hô-va phán vậy.’”
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy nói tiên tri chống lại bọn tiên tri của Y-sơ-ra-ên là những kẻ đang nói tiên tri, và con hãy bảo bọn nói tiên tri theo ý riêng mình rằng: ‘Hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va!’
3 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Khốn cho bọn tiên tri dại dột theo thần riêng mình và không thấy gì cả.
4 Hỡi Y-sơ-ra-ên, bọn tiên tri của ngươi giống như những con cáo ở chốn hoang tàn!
5 Các ngươi chưa đi lên những chỗ sứt mẻ và không sửa lại tường thành cho nhà Y-sơ-ra-ên để nó có thể đứng vững mà chiến đấu trong ngày Đức Giê-hô-va.
6 Chúng đã thấy điều hư không và bói toán dối trá. Chúng nói rằng: “Đức Giê-hô-va có phán”, nhưng Đức Giê-hô-va đã không sai chúng, thế mà chúng mong Ngài làm cho lời chúng nói trở thành sự thật.
7 Chẳng phải các ngươi đã thấy khải tượng hư không và bói toán dối trá khi các ngươi nói rằng: “Đức Giê-hô-va có phán”, mà thật ra Ta chưa hề phán sao?’
8 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì các ngươi nói những lời hư không, thấy những điều dối trá nên Ta chống lại các ngươi,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
9 Tay Ta sẽ chống lại bọn tiên tri thấy khải tượng hư không, bói toán dối trá. Chúng sẽ không dự vào hội đồng của dân Ta nữa, không được ghi vào sổ nhà Y-sơ-ra-ên nữa, và không bước vào đất của Y-sơ-ra-ên. Bấy giờ, các ngươi sẽ biết Ta là Chúa Giê-hô-va.
10 Thật vậy, vì chúng lừa dối dân Ta, nói rằng: ‘Bình an’, mà chẳng có bình an gì cả. Khi có ai xây tường, thì nầy, chúng trét vôi trắng lên!
11 Hãy nói với bọn trét vôi trắng đó rằng tường ấy sẽ sụp đổ. Mưa to sẽ đến. Hỡi mưa đá lớn, ngươi sẽ sa xuống và gió bão sẽ xé rách tường ấy!
12 Khi tường đổ xuống, chẳng phải người ta hỏi các ngươi rằng: ‘Vôi mà các ngươi đã trét trên tường bây giờ ở đâu rồi?’
13 Vậy nên Chúa Giê-hô-va phán: ‘Trong cơn giận, Ta sẽ khiến gió bão xé rách nó; trong cơn thịnh nộ, Ta sai mưa lũ đến; và trong cơn giận dữ, Ta giáng mưa đá lớn hủy diệt nó.
14 Ta sẽ phá đổ bức tường mà các ngươi đã trét vôi trắng lên, hạ nó sát đất đến nỗi chỉ còn trơ trọi cái nền của tường. Khi tường đổ xuống, các ngươi sẽ bị tiêu diệt trong đó và biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.
15 Ta sẽ trút hết cơn giận trên tường và kẻ trét vôi trắng trên nó. Ta sẽ nói với các ngươi rằng: “Tường chẳng còn nữa, những kẻ trét vôi cũng vậy.
16 Họ là các kẻ tiên tri của Y-sơ-ra-ên đã nói tiên tri về Giê-ru-sa-lem và thấy khải tượng bình an cho thành ấy mà không có bình an gì cả, Chúa Giê-hô-va phán vậy.”’
17 Hỡi con người, con hãy quay mặt lại với các con gái của dân tộc con, là những kẻ nói tiên tri theo ý riêng mình, và con hãy nói tiên tri chống lại chúng.
18 Hãy bảo chúng rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Khốn cho những đàn bà may dải bùa đeo nơi cổ tay và làm khăn che đầu đủ cỡ để săn linh hồn. Các ngươi muốn săn đuổi linh hồn dân Ta để bảo vệ linh hồn các ngươi sao?
19 Các ngươi đã làm nhục Ta giữa dân Ta vì mấy nắm mạch nha và mấy miếng bánh mì. Các ngươi lừa dối dân Ta là kẻ thích nghe những lời dối trá ấy để giết chết những kẻ không đáng chết và cho sống những kẻ không đáng sống.’
20 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy Ta ghét những dải bùa của các ngươi mà các ngươi dùng để săn linh hồn như đánh bẫy chim. Ta sẽ rút họ ra khỏi cánh tay các ngươi và thả những linh hồn mà các ngươi đã săn như chim ấy.
21 Ta cũng sẽ xé khăn các ngươi và cứu dân Ta khỏi tay các ngươi. Họ sẽ không ở trong tay các ngươi như miếng mồi nữa. Bấy giờ, các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
22 Vì các ngươi lấy điều dối trá làm nản lòng người công chính mà chính Ta cũng chưa bao giờ làm họ nản lòng. Nhưng các ngươi làm cho tay kẻ ác mạnh lên để chúng không từ bỏ đường lối ác mình hầu được sống.
23 Các ngươi sẽ không còn thấy khải tượng hư không và coi bói toán nữa. Ta sẽ cứu dân Ta thoát khỏi tay các ngươi và bấy giờ các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’”
1 Một vài trưởng lão của Y-sơ-ra-ên đến với tôi và ngồi trước mặt tôi.
2 Bấy giờ có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
3 “Hỡi con người, những kẻ nầy mang thần tượng mình trong lòng và đặt trước mặt mình sự gian ác gây cho vấp phạm. Vậy Ta có nên để họ tiếp tục cầu hỏi Ta chăng?
4 Vì thế, hãy nói với họ rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Nếu người nào trong nhà Y-sơ-ra-ên mang thần tượng mình trong lòng và đặt trước mặt mình sự gian ác gây cho vấp phạm, rồi người ấy lại đến với nhà tiên tri, thì chính Ta là Đức Giê-hô-va sẽ trả lời cho nó về vô số thần tượng của nó.
5 Như thế, Ta sẽ thu phục lòng dân Y-sơ-ra-ên vốn đã lìa xa Ta vì thờ thần tượng.’
6 Vì vậy, hãy nói với nhà Y-sơ-ra-ên rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Hãy quay trở lại, từ bỏ thần tượng các ngươi, quay mặt khỏi mọi sự kinh tởm của các ngươi.
7 Vì tất cả mọi người Y-sơ-ra-ên, hay khách lạ trú ngụ trong Y-sơ-ra-ên đã lìa xa Ta mà mang thần tượng mình vào lòng và đặt trước mặt mình sự gian ác gây cho vấp phạm, rồi đến với nhà tiên tri để cầu hỏi Ta, thì chính Ta là Đức Giê-hô-va sẽ trả lời cho nó.
8 Ta sẽ hướng mặt chống lại người ấy, khiến nó trở nên dấu lạ và câu tục ngữ. Ta sẽ loại bỏ nó khỏi dân Ta. Bấy giờ, các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
9 Nếu kẻ tiên tri nào bị dụ dỗ mà nói lời nào đó, thì chính Ta, Đức Giê-hô-va, sẽ để cho kẻ tiên tri ấy bị dụ dỗ và Ta sẽ dang tay chống lại nó, tiêu diệt nó khỏi dân Y-sơ-ra-ên của Ta.
10 Cả hai sẽ bị trừng phạt; sự trừng phạt dành cho kẻ tiên tri và sự trừng phạt dành cho kẻ cầu hỏi đều như nhau.
11 Nhờ đó, nhà Y-sơ-ra-ên không còn lầm lạc xa cách Ta nữa và cũng không làm ô uế mình nữa bởi mọi vi phạm, nhưng họ sẽ làm dân Ta và Ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ, Chúa Giê-hô-va phán vậy.’”
12 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
13 “Hỡi con người, đất nước nào không trung thành và phạm tội chống lại Ta, và Ta sẽ giơ tay ra chống lại nó, cắt đứt nguồn lương thực của nó, giáng cơn đói kém và diệt hết người cùng thú vật trong đó,
14 thì dù trong đất nước đó có ba người nầy là Nô-ê, Đa-ni-ên và Gióp, cũng chỉ cứu được linh hồn của họ nhờ sự công chính của họ, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
15 Nếu Ta sai thú dữ đi khắp nơi phá hại và khiến đất hoang vu, đến nỗi chẳng ai dám đi qua vì sợ các thú ấy;
16 và nếu trong xứ có ba người đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như Ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được con trai hay con gái của họ nhưng họ chỉ được cứu một mình, còn đất thì bị hoang vu.
17 Hay là nếu Ta sai gươm đao đến trên đất đó và phán: ‘Gươm đao phải trải qua trong xứ và Ta tiêu diệt người và thú vật trong đó,’
18 thì dù trong xứ có ba người đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như Ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được con trai hay con gái của họ, nhưng chỉ được cứu một mình.
19 Hay là nếu Ta sai ôn dịch đến trong đất đó, nếu Ta trút cơn giận mà làm đổ máu, diệt hết người và thú vật khỏi nó
20 thì dù có Nô-ê, Đa-ni-ên và Gióp ở đó, Chúa Giê-hô-va phán, thật như Ta hằng sống, họ cũng chẳng cứu được con trai hay con gái của họ, nhưng chỉ cứu được mạng sống họ nhờ sự công chính của họ mà thôi.
21 Vậy Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ta lấy bốn sự trừng phạt nặng nề tức là gươm đao, đói kém, thú dữ và dịch bệnh mà giáng trên Giê-ru-sa-lem để hủy diệt người và thú vật trong đó.
22 Tuy nhiên, nầy, những người còn sót lại, kể cả con trai, con gái, sẽ được đem ra khỏi xứ và họ sẽ đi đến với các ngươi. Các ngươi sẽ thấy đường lối và việc làm của họ thì sẽ tự an ủi mình về tai họa Ta đã giáng trên Giê-ru-sa-lem, tức là mọi điều mà Ta đã giáng trên nó.
23 Phải, họ sẽ làm cho các ngươi được an ủi khi các ngươi thấy đường lối và việc làm của họ, và các ngươi sẽ hiểu rằng chẳng phải là vô cớ mà Ta đã giáng mọi điều ấy cho Giê-ru-sa-lem,’” Đức Giê-hô-va phán vậy.
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, thân cây nho so với các cây khác có gì tốt hơn không? Và nhánh nho so với các cây rừng thì có gì hơn không?
3 Người ta có thể lấy gỗ nó để làm việc gì không? Có dùng làm chốt để treo vật gì được không?
4 Không, nó sẽ bị ném vào lửa để làm củi, và khi lửa đã đốt hai đầu và khúc giữa cũng cháy thì nó còn dùng được vào việc gì?
5 Nầy, khi nó còn nguyên cũng chẳng dùng được vào việc gì huống chi là khi lửa đã thiêu nuốt và nó đã bị đốt cháy, thì còn dùng làm gì được nữa?”
6 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: “Như thân cây nho giữa các cây rừng mà Ta lấy làm củi ném vào lửa, thì Ta cũng sẽ phó cư dân Giê-ru-sa-lem như vậy.
7 Ta sẽ hướng mặt Ta chống lại họ. Họ sẽ ra khỏi lửa nhưng lửa sẽ thiêu đốt họ, và khi Ta hướng mặt chống lại họ, thì các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
8 Ta sẽ làm đất nầy hoang vu vì họ đã phản bội Ta,” Chúa Giê-hô-va phán vậy.
1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy làm cho Giê-ru-sa-lem biết những điều kinh tởm của nó.
3 Con hãy nói: ‘Chúa Giê-hô-va phán với Giê-ru-sa-lem: Nguồn gốc và sinh quán của ngươi là đất Ca-na-an; cha ngươi là người A-mô-rít, mẹ ngươi là người Hê-tít.
4 Lúc ngươi sinh ra, ngày ngươi mới đẻ, rốn ngươi chưa cắt, Ta cũng chưa rửa ngươi trong nước cho sạch sẽ, chưa xát bằng muối, chưa bọc bằng khăn.
5 Chẳng có mắt nào đoái trông ngươi để làm một trong những việc đó cho ngươi vì lòng thương xót ngươi, nhưng ngươi đã bị ném giữa đồng trống trong ngày ngươi sinh ra vì người ta ghê tởm ngươi.’
6 Khi Ta đi ngang qua, thấy ngươi cựa quậy trong vũng máu mình. Ta phán với ngươi rằng: ‘Dù ở giữa vũng máu, ngươi hãy sống! Thật, Ta phán với ngươi: Dù ở giữa vũng máu ngươi hãy sống!
7 Ta đã làm cho ngươi thêm nhiều ra như cây mọc ngoài đồng. Ngươi đã nẩy nở, lớn lên và trở nên rất xinh đẹp. Ngực ngươi nẩy nở, tóc ngươi dài ra nhưng ngươi vẫn còn trần truồng.
8 Khi Ta đi ngang qua và nhìn ngươi, thấy ngươi đã lớn, đến tuổi yêu đương. Ta lấy áo ngoài trùm trên ngươi để che sự trần truồng của ngươi. Phải, Ta đã thề với ngươi, kết ước với ngươi và ngươi thuộc về Ta,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
9 ‘Ta rửa ngươi trong nước, làm cho sạch máu vấy trên mình ngươi và xức dầu thơm cho ngươi.
10 Ta mặc áo thêu cho ngươi, mang giày sắc lam, thắt lưng bằng vải gai mịn, và đắp bằng hàng lụa cho ngươi.
11 Ta lấy đồ nữ trang tô điểm cho ngươi, đeo vòng vào tay, mang kiềng vào cổ,
12 tra khoen nơi mũi, đeo hoa tai vào tai và đội vương miện đẹp trên đầu ngươi.
13 Như vậy, ngươi được trang sức bằng vàng bằng bạc; áo quần của ngươi bằng vải gai mịn, bằng hàng lụa, bằng đồ thêu. Ngươi nuôi mình bằng bột mì lọc, mật ong và dầu. Ngươi đã trở nên xinh đẹp tuyệt trần và thăng tiến đến nỗi được ngôi hoàng hậu.
14 Danh tiếng ngươi lừng lẫy trong các nước nhờ sắc đẹp của ngươi, và bởi vẻ oai nghi của Ta đã ban cho ngươi, khiến vẻ đẹp ngươi thêm toàn hảo,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
15 ‘Nhưng ngươi cậy sắc đẹp mình, cậy danh tiếng mình mà sa vào thói tà dâm và bán dâm cho khách qua đường.
16 Ngươi dùng quần áo mình làm cho những nơi cao trở nên sặc sỡ để làm điều dâm loạn tại đó. Những việc như thế trước kia và sau nầy cũng không bao giờ xảy ra.
17 Ngươi cũng đã lấy những đồ trang sức đẹp đẽ làm bằng vàng và bạc mà Ta đã ban cho ngươi để làm những hình người nam rồi hành dâm với chúng.
18 Ngươi lấy áo quần thêu của mình mà đắp cho chúng, lấy dầu và hương thơm của Ta mà bày ra trước chúng.
19 Bánh mà Ta đã ban cho ngươi, bột mì lọc, dầu và mật ong mà Ta cho ngươi ăn thì ngươi đem dâng lên như hương thơm cho chúng. Thật điều đó đã xảy ra,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
20 ‘Ngươi đã bắt các con trai, con gái mà ngươi đã sinh ra cho Ta đem dâng làm sinh tế cho chúng để thiêu nuốt đi. Những điều dâm loạn đó là nhỏ mọn sao?
21 Ngươi đã giết con cái Ta và đưa qua lửa để dâng cho chúng.
22 Trong mọi điều ghê tởm và tà dâm ấy, ngươi không nhớ lại lúc còn trẻ, khi ngươi còn trần truồng, cựa quậy trong vũng máu mình.’
23 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Khốn nạn, khốn nạn cho ngươi! Sau khi làm mọi điều độc ác ấy,
24 ngươi lại xây bàn thờ và dựng các nơi cao cho mình trên mọi đường phố.
25 Ở mọi đầu đường, ngươi xây nơi cao và làm hoen ố vẻ đẹp của ngươi, bán mình cho khách qua đường và sự tà dâm cứ gia tăng mãi.
26 Ngươi đã bán dâm cho người Ai Cập, là người láng giềng có thân thể vạm vỡ, và chọc giận Ta bằng thói tà dâm ngày càng nhiều.
27 Vì thế, Ta đã giơ tay Ta ra chống lại ngươi; thu hẹp biên giới ngươi và phó ngươi cho ý muốn của kẻ ghét ngươi, tức các con gái Phi-li-tin, và chúng hổ thẹn về sự dâm ô của ngươi.
28 Ngươi cũng đã bán dâm cho người A-si-ri vì ngươi chưa thỏa mãn. Sau khi đã phạm tội tà dâm với chúng, ngươi vẫn chưa biết chán.
29 Ngươi đã làm cho sự dâm dục lan tràn đến tận Canh-đê là xứ thương mại, nhưng ngươi cũng chưa biết chán!’
30 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Sao lòng ngươi mê đắm đến thế! Ngươi phạm mọi việc đó là việc của đàn bà tà dâm mà không biết xấu hổ
31 khi ngươi xây bàn thờ nơi mọi đầu đường, dựng nơi cao trên mỗi quảng trường. Ngươi chỉ khác với gái mại dâm là bán dâm mà không lấy tiền.
32 Ngươi là đàn bà ngoại tình, thích ăn nằm với người lạ thay vì chồng mình.
33 Mọi gái mại dâm đều nhận tiền công nhưng ngươi thì tặng lễ vật cho tất cả tình nhân, hối lộ cho chúng để chúng từ khắp nơi đến mua dâm nơi ngươi.
34 Ngươi đã làm trái ngược với đàn bà khác trong chuyện tà dâm: không ai tìm ngươi để mua dâm, nhưng ngươi lại đưa tiền cho khách thay vì khách trả tiền cho ngươi. Thật là chuyện ngược đời!
35 Vậy nên hỡi kỹ nữ, hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va.’
36 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì ngươi đã đổ ra sự ô uế, phơi sự trần truồng khi bán dâm cho các tình nhân ngươi; vì mọi thần tượng ghê tởm của ngươi, và vì máu của con cái ngươi đã hiến tế cho chúng,
37 cho nên, nầy, Ta sẽ tập hợp tất cả tình nhân ngươi lại, tức những kẻ ngươi ưa thích, mọi kẻ ngươi yêu cũng như mọi kẻ ngươi ghét. Ta sẽ tập hợp chúng lại từ khắp nơi để chống lại ngươi, và Ta sẽ phơi sự trần truồng của ngươi cho chúng thấy hết.
38 Ta sẽ trừng phạt ngươi như trừng phạt đàn bà phản bội chồng và làm đổ máu. Ta sẽ lấy máu của sự giận dữ và ghen tuông mà đổ trên ngươi.
39 Ta cũng sẽ phó ngươi vào tay chúng; chúng sẽ phá tan bàn thờ và đạp đổ các nơi cao của ngươi; lột quần áo, đồ trang sức ngươi để ngươi trần truồng, lõa lồ.
40 Chúng sẽ khiến một đám đông nổi lên chống lại ngươi, ném đá và đâm ngươi bằng gươm.
41 Chúng sẽ đốt nhà của ngươi, trừng phạt ngươi trước mắt nhiều phụ nữ. Ta sẽ làm cho ngươi hết dâm loạn và ngươi cũng không còn đưa tiền cho khách nữa.
42 Lúc ấy, cơn giận Ta sẽ dứt, sự ghen tuông Ta sẽ lìa khỏi ngươi và Ta nguôi cơn giận, không giận ngươi nữa.
43 Vì ngươi không nhớ lúc mình còn trẻ, nhưng lại nóng giận chống lại Ta trong mọi việc, cho nên, phải, Ta cũng sẽ làm cho đường lối ngươi đổ lại trên đầu ngươi,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy. Chẳng phải ngươi đã thêm tội tà dâm vào mọi điều kinh tởm của ngươi đó sao?
44 Người hay dùng tục ngữ sẽ lấy câu tục ngữ nầy mà nói về ngươi: ‘Mẹ thế nào, con gái thế ấy!’
45 Ngươi là con gái của mẹ ngươi, mẹ ngươi đã chán bỏ chồng con; ngươi cũng giống như các chị ngươi, là những người đã chán bỏ chồng con. Mẹ ngươi là người Hê-tít và cha ngươi là người A-mô-rít.
46 Chị ngươi là Sa-ma-ri cùng các con gái nó ở bên trái ngươi; em ngươi là Sô-đôm cùng các con gái nó ở bên phải ngươi.
47 Còn ngươi không những bước theo đường lối chúng mà còn phạm những điều ghê tởm như chúng. Ngươi cho điều đó là nhỏ mọn sao? Ngươi đã tự làm cho mình bại hoại hơn trong mọi đường lối ngươi.
48 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, Sô-đôm, em ngươi, chính nó và con gái nó cũng chưa từng làm như ngươi và con gái ngươi đã làm.
49 Đây là sự gian ác của em gái ngươi là Sô-đôm: Nó và các con gái nó kiêu ngạo, thức ăn thừa mứa, và lười biếng, nhưng lại không giúp đỡ kẻ nghèo nàn và thiếu thốn.
50 Chúng trở nên tự cao, làm những việc ghê tởm trước mặt Ta nên Ta đã tiêu diệt chúng khi Ta thấy mọi điều đó.
51 Sa-ma-ri chưa phạm đến phân nửa tội mà ngươi đã phạm. Ngươi đã làm nhiều điều kinh tởm hơn nó, và so với những điều ghê tởm của ngươi thì các chị ngươi còn công chính hơn.
52 Ngươi phán xét các chị em ngươi thì chỉ chuốc lấy sự xấu hổ cho mình thôi. Vì tội lỗi ngươi còn ghê tởm hơn chúng nên chúng công chính hơn ngươi. Vậy hãy chịu sỉ nhục, xấu hổ vì ngươi đã làm cho chị em ngươi được kể là công chính!
53 Ta sẽ đem những người bị lưu đày của Sô-đôm và các con gái nó trở về, đem những người bị lưu đày của Sa-ma-ri và các con gái nó trở về, và cũng đem những người bị lưu đày của ngươi ở giữa chúng trở về nữa,
54 để ngươi phải bị nhuốc nhơ, sỉ nhục về mọi điều ngươi đã làm, và như thế ngươi trở thành niềm an ủi cho chúng.
55 Chị em ngươi là Sô-đôm và con gái nó sẽ được phục hồi như xưa; Sa-ma-ri cùng con gái nó cũng được phục hồi như xưa, và ngươi cùng con gái ngươi cũng sẽ được phục hồi như xưa.
56 Trong ngày kiêu hãnh, miệng ngươi chẳng nhắc đến tên Sô-đôm, em ngươi.
57 Lúc ấy sự độc ác của ngươi chưa lộ ra, ngươi chưa trở thành đề tài chế giễu của con gái A-ram, của tất cả láng giềng, và các con gái Phi-li-tin ở chung quanh đều khinh bỉ ngươi.
58 Ngươi phải rước lấy hậu quả của tội tà dâm và những điều ghê tởm của ngươi,’” Đức Giê-hô-va phán vậy.
59 Vì Chúa Giê-hô-va phán rằng: “Ngươi đã khinh thường lời thề mà phá hủy giao ước Ta, nên Ta sẽ đối xử với ngươi xứng với điều ngươi đã làm.
60 Tuy nhiên, Ta sẽ nhớ lại giao ước mà chính Ta đã lập với ngươi trong những ngày ngươi còn trẻ, và Ta sẽ lập với ngươi một giao ước đời đời.
61 Khi tiếp nhận các chị và em ngươi, ngươi sẽ nhớ lại đường lối mình mà hổ thẹn. Bấy giờ, Ta sẽ trao chúng cho ngươi làm con gái nhưng không dựa trên giao ước với ngươi.
62 Ta sẽ lập giao ước Ta với ngươi, và ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
63 Ngươi sẽ nhớ lại mà xấu hổ, và vì quá xấu hổ nên ngươi không còn mở miệng nói điều gì nữa khi Ta tha thứ mọi điều ngươi đã làm,” Chúa Giê-hô-va phán vậy.
1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy ra câu đố, kể lời ví dụ cho nhà Y-sơ-ra-ên.
3 Con hãy nói rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Có một con chim ưng lớn, cánh rộng, lông cánh dài, thân đầy lông nhiều sắc, đến Li-ban và bẻ ngọn cây bá hương đi.
4 Nó bẻ cành non trên cao đem đến một vùng đất thương mại và đặt trong một thành của những người buôn bán.
5 Sau đó, nó lấy giống của đất ấy đem trồng nơi đất tốt, đặt gần chỗ nhiều nước và trồng như cây liễu.
6 Cây nứt lên trở thành một cây nho sum suê, thấp là đà. Những nhánh nó hướng về phía chim ưng, rễ nó đâm sâu xuống lòng đất. Vậy nó trở nên một cây nho sinh ra nhiều cành và chồi non.
7 Nhưng có một con chim ưng lớn khác, cánh lớn, lông nhiều. Và kìa, cây nho đâm rễ về phía nó và cành vươn về hướng nó để được nó tưới nước.
8 Cây nho được trồng nơi đất tốt gần chỗ nhiều nước để mau nứt tược ra trái, và trở nên cây nho tốt.’
9 Hãy nói với họ: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Cây nho sẽ lớn lên xanh tốt sao? Chim ưng kia không nhổ bật rễ, hái trái và làm khô héo những lá non mới nứt của nó sao? Không cần có cánh tay mạnh mẽ hay nhiều người mới làm trốc rễ nó.
10 Kìa khi nó được trồng, nó có xanh tốt chăng? Khi gió đông đụng đến nó, nó không khô héo cả sao? Vâng, nó sẽ khô héo ngay trên luống đất mà nó đã lớn lên.’”
11 Bấy giờ, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
12 “Hãy nói với nhà nổi loạn ấy rằng: ‘Các ngươi không biết điều đó có nghĩa gì sao?’ Hãy bảo họ: ‘Kìa, vua Ba-by-lôn đã đến Giê-ru-sa-lem, bắt vua và các nhà quý tộc đem qua Ba-by-lôn với mình.
13 Vua Ba-by-lôn đã chọn một người trong dòng dõi hoàng tộc và lập giao ước với người ấy, bắt người ấy thề. Vua cũng bắt những người có thế lực trong xứ đem đi
14 để cho vương quốc phải suy tàn, không tự dấy lên được nữa; nhưng nhờ giữ giao ước ấy mà vương quốc được tồn tại.
15 Tuy nhiên, vua ấy đã nổi loạn chống lại vua Ba-by-lôn bằng cách sai sứ giả đến Ai Cập để xin cấp ngựa chiến và một đạo quân đông đảo. Vua ấy có thành công chăng? Người đã làm những việc như thế sẽ thoát nạn được sao? Người hủy bỏ giao ước làm sao chạy thoát được!’
16 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, vua ấy sẽ chết tại Ba-by-lôn, trong đất của vua đã tôn người lên ngôi, mà người đã coi thường lời thề và hủy bỏ giao ước.
17 Pha-ra-ôn sẽ không đem một đạo binh lớn và những toán lính đông đến giao tranh cứu viện khi người ta đắp lũy dựng đồn để hủy diệt nhiều người.
18 Thật vậy, Sê-đê-kia đã coi thường lời thề, hủy bỏ giao ước. Vì người đã trao tay giao kết rồi mà còn làm những việc ấy nên chắc chắn không thoát nạn!’
19 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, nó đã khinh thường lời thề Ta, hủy bỏ giao ước Ta nên Ta sẽ đổ lại tất cả trên đầu nó.
20 Ta sẽ giăng lưới Ta trên nó, và nó sẽ mắc vào lưới Ta. Ta sẽ đem nó qua Ba-by-lôn, tại đó, Ta sẽ phán xét nó về tội bất trung với Ta.
21 Tất cả quân lính của nó chạy trốn sẽ ngã dưới lưỡi gươm; những kẻ còn sót lại sẽ bị tan lạc theo mọi hướng gió. Bấy giờ, các ngươi sẽ biết chính Ta, là Đức Giê-hô-va, đã phán vậy.’
22 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Chính Ta cũng sẽ lấy ngọn cây bá hương cao và Ta sẽ trồng. Ở nơi tận cùng những nhánh nó, Ta sẽ bẻ một chồi non và chính Ta sẽ trồng nó trên hòn núi cao chót vót.
23 Thật, Ta sẽ trồng nó trên núi cao của Y-sơ-ra-ên; nó sẽ nứt nhánh, ra trái và sẽ trở nên cây bá hương xinh tốt. Mọi loài chim sẽ đến núp dưới nó và tất cả những giống có cánh sẽ núp dưới bóng các cành của nó.
24 Mọi cây ngoài đồng sẽ biết rằng Ta, Đức Giê-hô-va, đã hạ cây cao xuống và cất cây thấp lên. Ta đã làm khô héo cây xanh và làm cho cây khô xanh tốt. Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán và làm thành điều đó.’”
1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi như sau:
2 “Các ngươi muốn nói gì khi lặp lại câu tục ngữ nầy về đất Y-sơ-ra-ên: ‘Cha ăn trái nho chua Mà con bị ghê răng’?
3 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, các ngươi sẽ không cần dùng câu tục ngữ ấy trong Y-sơ-ra-ên nữa.’
4 Nầy, mọi linh hồn đều thuộc về Ta; linh hồn của cha cũng như linh hồn của con đều thuộc về Ta; linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết.
5 Nếu người nào sống công chính, làm điều công minh, chính trực,
6 không ăn đồ cúng trên núi hoặc ngưỡng vọng các thần tượng của nhà Y-sơ-ra-ên; không làm nhục vợ kẻ lân cận mình hoặc không lại gần phụ nữ đang có kinh nguyệt;
7 không áp bức ai nhưng trả của cầm lại cho kẻ mắc nợ; không trộm cướp vật gì của ai nhưng ban bánh cho kẻ đói và mặc áo cho kẻ trần truồng;
8 không cho vay lấy lãi, không tăng tiền lãi; rút tay lại không làm điều gian ác, phân xử công minh giữa người nầy với người khác;
9 noi theo luật lệ Ta, vâng giữ mệnh lệnh Ta và ăn ở cách chân thật, thì người ấy là người công chính và chắc chắn sẽ sống, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
10 Nếu người nào sinh con là trộm cướp, làm đổ máu hoặc làm điều nào trong những điều ác đã nói trên kia;
11 dù cha nó không làm những điều trên; nhưng nó ăn đồ cúng trên núi, làm nhục vợ người lân cận mình;
12 áp bức kẻ nghèo nàn thiếu thốn, trộm cướp vật gì của ai, không trả lại của cầm cho người mắc nợ, ngưỡng vọng các thần tượng và phạm điều kinh tởm,
13 cho vay lấy lãi và tăng tiền lãi, thì đứa con đó sẽ sống không? Không, nó sẽ không sống! Vì nó đã phạm những điều kinh tởm; chắc chắn nó sẽ chết và máu nó sẽ đổ lại trên nó.
14 Nhưng nếu người ấy sinh con trai và con trai ấy thấy mọi tội lỗi mà cha mình đã phạm thì lo sợ không dám làm điều gì ác giống như vậy;
15 nếu đứa con ấy không ăn đồ cúng trên núi hoặc không ngưỡng vọng thần tượng của nhà Y-sơ-ra-ên; nếu nó không làm nhục vợ kẻ lân cận mình;
16 không áp bức ai, không lấy của cầm của người mắc nợ, không cướp vật gì của ai, nhưng ban bánh cho kẻ đói và mặc áo cho kẻ trần truồng;
17 rút tay không hại kẻ nghèo, không đòi lời hay tăng lãi, nhưng vâng giữ mệnh lệnh Ta và noi theo luật lệ Ta, thì đứa con ấy sẽ không chết vì sự gian ác của cha nó, mà chắc chắn nó sẽ sống.
18 Còn nếu cha nó đã dùng bạo lực ức hiếp, cướp bóc anh em mình, và làm điều không lành giữa đồng bào mình, thì cha nó sẽ chết vì tội ác mình.
19 Các ngươi còn nói rằng: ‘Tại sao đứa con không gánh chịu tội ác của cha nó?’ Bởi vì đứa con đó đã làm điều công minh, chính trực vâng giữ và làm theo tất cả luật lệ Ta. Chắc chắn nó sẽ sống.
20 Linh hồn nào phạm tội thì sẽ chết. Con sẽ không gánh chịu tội ác của cha và cha cũng không gánh chịu tội ác của con. Điều công chính của người công chính sẽ được kể cho người công chính; điều dữ của kẻ dữ sẽ bị kể cho kẻ dữ.
21 Nhưng nếu kẻ dữ từ bỏ mọi tội mình đã phạm, vâng giữ mọi luật lệ Ta; nếu nó làm điều công minh, chính trực, thì nó sẽ sống chứ không chết đâu.
22 Không một tội nào nó đã phạm sẽ bị nhớ lại để chống lại nó. Nó sẽ sống vì điều công chính nó đã làm.
23 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Chẳng lẽ Ta lại vui vì sự chết của kẻ dữ sao? Chẳng phải Ta vui vì nó từ bỏ đường lối mình để được sống sao?
24 Nhưng nếu người công chính từ bỏ đức công chính của mình mà phạm tội, làm những việc ghê tởm như kẻ ác đã làm, thì người ấy có được sống không? Không, không một việc công chính nào người ấy đã làm sẽ được nhắc đến. Vì sự bất trung và tội lỗi nó đã phạm nên nó sẽ chết.’
25 Các ngươi lại nói rằng: ‘Đường lối của Chúa là không chính trực.’ Vậy hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, hãy nghe: Đường lối của Ta không chính trực sao? Chẳng phải đường lối của các ngươi không chính trực đó sao?
26 Nếu người công chính từ bỏ đức công chính mình mà phạm tội thì người ấy sẽ chết; vì tội ác đã phạm mà người ấy sẽ chết.
27 Nếu kẻ dữ từ bỏ điều dữ mình đã phạm và làm điều công minh chính trực thì nó sẽ cứu linh hồn mình.
28 Vì nó biết suy xét và từ bỏ mọi tội phản nghịch mình đã phạm thì chắc chắn nó sẽ sống, không chết đâu.
29 Nhưng nhà Y-sơ-ra-ên nói: ‘Đường lối của Chúa là không chính trực.’ Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, có phải là đường lối của Ta không chính trực sao? Chẳng phải đường lối của các ngươi không chính trực đó sao?
30 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, Ta sẽ phán xét các ngươi, mỗi người tùy theo việc mình làm. Hãy ăn năn và từ bỏ mọi tội phản nghịch của các ngươi đi! Như vậy, điều đó sẽ không trở thành cớ vấp phạm cho các ngươi.
31 Hãy ném xa các ngươi mọi tội phản nghịch mình đã phạm. Hãy làm cho mình một tấm lòng mới và một tâm linh mới! Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, sao các ngươi muốn chết?’
32 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật vậy, Ta chẳng vui chút nào về sự chết của kẻ phải chết. Vậy các ngươi hãy ăn năn để được sống!’”
1 Vậy con hãy đọc bài ai ca về các nhà lãnh đạo Y-sơ-ra-ên
2 và nói: “Mẹ ngươi xưa kia như thế nào? Là sư tử cái ở giữa những sư tử đực; Nằm giữa những sư tử con, Và nuôi bầy con mình.
3 Nó nuôi một sư tử con trong bầy Trở thành một sư tử tơ, Tập bắt mồi Và ăn thịt người ta.
4 Các dân nghe tiếng về nó; Nó bị bắt trong hầm. Chúng dùng móc dẫn đi Điệu nó qua Ai Cập.
5 Khi sư tử cái đợi chờ đã lâu Và niềm hi vọng đã mất, Nó bắt một con khác trong bầy Và nuôi dưỡng thành một sư tử tơ.
6 Nó đi lại giữa những sư tử, Trở thành một sư tử tơ, Tập bắt mồi Và ăn thịt người ta.
7 Nó phá hủy cung đền của chúng Và tàn phá các thành; Đất và mọi vật trong đó đều bị hoang vu, Vì tiếng gầm thét của nó.
8 Các nước ở mọi miền chung quanh Nổi lên chống lại nó, Bủa lưới trên nó; Nó bị bắt trong hầm.
9 Chúng dùng móc kéo nó nhốt vào cũi Rồi điệu nó đến vua Ba-by-lôn; Chúng bỏ nó vào ngục Để cho tiếng nó không vang ra nữa, Trên núi Y-sơ-ra-ên.
10 Mẹ ngươi như một cây nho trong vườn Được trồng bên mé nước. Lắm cành nhiều quả, Nhờ có nhiều nước.
11 Những cành nó khỏe chắc, Trở nên cây gậy của nhà cai trị. Thân nó vươn cao Giữa tàng cây rậm rạp. Ai cũng nhìn thấy nó, Vì thân cao, cành lá um tùm.
12 Nhưng nó đã bị nhổ bởi cơn giận Và bị quăng xuống đất. Gió đông đã làm nó khô héo, Trái nó rụng sạch. Những cành to lớn của nó bị héo tàn; Lửa đã thiêu đốt nó đi!
13 Bây giờ nó bị trồng nơi hoang mạc, Trong đất khô và thiếu nước.
14 Lửa phát ra từ thân nó, Thiêu đốt cành và trái nó Đến nỗi không còn cành khỏe chắc nữa, Để làm gậy cho nhà cai trị. Đó là bài ai ca dùng để khóc than.”
1 Vào năm thứ bảy, ngày mùng mười tháng năm, có một vài trưởng lão Y-sơ-ra-ên đến cầu hỏi Đức Giê-hô-va, và họ ngồi trước mặt tôi.
2 Bấy giờ, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
3 “Hỡi con người, hãy nói với các trưởng lão Y-sơ-ra-ên và bảo họ rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Có phải các ngươi đến cầu hỏi Ta chăng?’ Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, Ta không để cho các ngươi cầu hỏi Ta đâu.’
4 Hỡi con người, con muốn phán xét họ, con muốn phán xét họ chăng? Hãy nói cho họ biết những điều kinh tởm của tổ phụ họ.
5 Con hãy nói với họ rằng: Chúa Giê-hô-va phán: ‘Trong ngày Ta chọn Y-sơ-ra-ên, Ta giơ tay thề cùng dòng dõi nhà Gia-cốp và bày tỏ chính mình Ta cho họ biết trong đất Ai Cập. Ta giơ tay phán với họ rằng: Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi.’
6 Trong ngày ấy, Ta thề hứa cùng họ rằng Ta sẽ đem họ ra khỏi đất Ai Cập để vào đất mà Ta đã tìm sẵn cho họ, tức là đất đượm sữa và mật, đất tốt nhất trong mọi đất.
7 Ta phán với họ: ‘Các ngươi mỗi người phải ném xa mình những điều kinh tởm của mắt các ngươi và chớ làm ô uế mình bằng các thần tượng của Ai Cập! Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi.’
8 Nhưng họ nổi loạn chống lại Ta và không muốn nghe Ta; mỗi người không ném bỏ những điều kinh tởm của mắt mình và không từ bỏ các thần tượng của Ai Cập. Bấy giờ, Ta phán rằng Ta sẽ đổ cơn giận Ta trên họ, trút hết cơn thịnh nộ Ta chống lại họ giữa đất Ai Cập.
9 Nhưng Ta hành động vì cớ danh Ta để cho danh ấy không bị xúc phạm trước mắt các dân ngoại, nơi mà họ đang sinh sống. Trước mắt các dân ấy, Ta đã bày tỏ chính mình Ta cho họ biết khi đem họ ra khỏi đất Ai Cập.
10 Vậy, Ta đã dẫn họ ra khỏi đất Ai Cập và đem họ vào trong hoang mạc.
11 Ta ban cho họ luật lệ Ta và làm cho họ biết phán lệnh Ta để người nào làm theo đó thì được sống.
12 Ta cũng cho họ những ngày sa-bát của Ta như một dấu hiệu giữa Ta và họ, để họ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va đã biệt riêng họ ra thánh.
13 Nhưng nhà Y-sơ-ra-ên nổi loạn chống lại Ta trong hoang mạc. Họ không noi theo luật lệ Ta, loại bỏ phán lệnh Ta là điều mà người nào làm theo sẽ nhờ đó được sống; họ vi phạm nghiêm trọng các ngày sa-bát Ta. Bấy giờ, Ta phán Ta sẽ đổ cơn giận Ta trên họ và tiêu diệt họ trong hoang mạc.
14 Nhưng Ta đã hành động vì cớ danh Ta để danh ấy không bị xúc phạm trước mắt các dân ngoại, là các dân đã chứng kiến Ta đem họ ra khỏi chúng.
15 Ta cũng đã giơ tay thề với họ trong hoang mạc rằng Ta sẽ không đem họ vào đất mà Ta đã ban cho họ, là đất đượm sữa và mật, đất tốt nhất trong mọi đất.
16 Vì họ đã loại bỏ phán lệnh Ta, không noi theo luật lệ Ta và xúc phạm những ngày sa-bát của Ta, bởi lòng họ đã hướng về thần tượng mình.
17 Tuy nhiên, mắt Ta đã đoái thương họ, không hủy diệt họ hoặc tận diệt họ trong hoang mạc.
18 Ta phán với con cái họ trong hoang mạc rằng: ‘Đừng noi theo luật lệ của ông cha các ngươi, đừng giữ những quy định của họ hay tự làm ô uế bởi những thần tượng của họ.
19 Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi; hãy noi theo luật lệ Ta, vâng giữ phán lệnh Ta và làm theo.
20 Hãy biệt riêng những ngày sa-bát của Ta ra thánh; nó sẽ làm dấu hiệu giữa Ta và các ngươi để cho họ biết rằng Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của các ngươi.’
21 Nhưng con cái họ đã nổi loạn chống lại Ta, không noi theo luật lệ Ta, không vâng giữ để làm theo phán lệnh Ta, là điều mà người nào làm theo thì được sống, và họ vi phạm những ngày sa-bát của Ta nữa. Bấy giờ, Ta nói Ta sẽ đổ cơn giận Ta trên họ, trút hết cơn thịnh nộ của Ta chống lại họ trong hoang mạc.
22 Tuy nhiên, Ta đã rút tay Ta lại và đã hành động vì danh Ta để danh ấy không bị xúc phạm trước mắt các dân ngoại, là dân chứng kiến Ta đã đem họ ra khỏi chúng.
23 Ta cũng đã giơ tay thề với họ trong hoang mạc rằng Ta sẽ làm cho họ tan lạc giữa các dân và rải ra trong nhiều nước,
24 vì họ không vâng giữ phán lệnh Ta nhưng đã loại bỏ luật lệ ta, vi phạm những ngày sa-bát Ta và mắt họ đã hướng về các thần tượng của tổ phụ mình.
25 Ta cũng đã ban cho họ những luật lệ không tốt và những phán lệnh không thể nhờ đó mà được sống.
26 Ta đã làm cho họ bị ô uế bởi của cúng khi họ đem dâng mọi con đầu lòng qua lửa, để vì đó, Ta làm cho họ ra hoang vu hầu cho họ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.
27 Vì thế, hỡi con người, hãy nói với nhà Y-sơ-ra-ên và bảo chúng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Tổ phụ các ngươi đã xúc phạm Ta vì họ đã không trung thành với Ta.
28 Khi Ta đem họ vào đất mà Ta đã thề ban cho họ, bấy giờ họ đã tìm thấy các đồi cao, các cây rậm và dâng sinh tế mình tại đó. Họ đã bày ra tại đó của cúng để chọc giận Ta; họ đã đốt hương có mùi thơm và cũng làm lễ quán tại đó.
29 Bấy giờ Ta hỏi họ: “Nơi cao mà các ngươi đến đó là gì?” Cho nên nơi cao ấy còn gọi là Ba-ma.’ cho đến ngày nay.
30 Vì thế, hãy nói với nhà Y-sơ-ra-ên: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Các ngươi tự làm ô uế theo cách tổ phụ các ngươi và các ngươi hành dâm theo những điều kinh tởm của họ sao?
31 Khi dâng lễ vật và dâng con mình qua lửa, các ngươi đã tự làm ô uế với những thần tượng mình cho đến ngày nay. Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, lẽ nào Ta cứ để cho các ngươi cầu hỏi sao? Chúa Giê-hô-va phán: Thật như Ta hằng sống, Ta không để cho các ngươi cầu hỏi Ta đâu!
32 Các ngươi nói rằng: “Chúng tôi muốn giống các dân tộc, các quốc gia trên đất, thờ thần gỗ và đá.” Nhưng điều các ngươi nghĩ trong trí đó sẽ không bao giờ xảy ra đâu.’
33 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, Ta sẽ dùng tay mạnh mẽ và cánh tay giơ ra, lấy thịnh nộ đổ ra mà cai trị các ngươi!
34 Ta sẽ đem các ngươi ra khỏi các dân tộc; Ta sẽ dùng tay mạnh mẽ, cánh tay giơ ra và cơn thịnh nộ đổ xuống để nhóm các ngươi lại từ các nước mà các ngươi đã bị tan lạc trong đó.
35 Ta sẽ đem các ngươi vào nơi hoang mạc của các dân và tại đó Ta sẽ đối mặt phán xét các ngươi.
36 Như Ta đã phán xét tổ phụ các ngươi trong hoang mạc xứ Ai Cập thể nào thì Ta cũng phán xét các ngươi thể ấy,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
37 Ta sẽ làm cho các ngươi đi qua dưới gậy và sẽ đem các ngươi vào trong dây giao ước.
38 Ta sẽ tẩy sạch khỏi các ngươi những kẻ phản nghịch và bọn nổi loạn chống lại Ta. Ta sẽ đem họ ra khỏi đất họ trú ngụ nhưng họ sẽ không được vào đất Y-sơ-ra-ên. Như vậy, các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
39 Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, về các ngươi thì Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hãy đi, mỗi người trong các ngươi hãy thờ thần tượng mình! Nhưng sau đó, các ngươi chắc sẽ lắng nghe Ta và sẽ không nói phạm danh Thánh của Ta nữa, bởi của cúng và bởi thần tượng các ngươi.’
40 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì trên núi thánh Ta, trên núi cao của Y-sơ-ra-ên, tại đó toàn thể nhà Y-sơ-ra-ên sẽ phục vụ Ta ở trong đất ấy. Tại đó, Ta sẽ chấp nhận họ và tại đó Ta sẽ đòi tế lễ của các ngươi và những lễ vật bằng trái đầu mùa của các ngươi cùng mọi lễ vật thánh.
41 Ta sẽ chấp nhận các ngươi như mùi hương thơm khi Ta đem các ngươi ra khỏi các dân tộc và tập hợp các ngươi từ những nước mà các ngươi đã bị tan lạc, và sự thánh khiết Ta sẽ được bày tỏ giữa các ngươi trước mắt các dân ngoại.
42 Các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Ta đem các ngươi vào đất của Y-sơ-ra-ên là đất mà Ta đã giơ tay thề ban cho tổ phụ các ngươi.
43 Tại đó, các ngươi sẽ nhớ lại đường lối mình và mọi hành động làm cho mình bị ô uế. Các ngươi sẽ kinh tởm chính mình về mọi việc gian ác mà mình đã phạm.
44 Các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Ta sẽ vì danh Ta mà đối đãi với các ngươi không theo đường lối xấu xa và việc làm đồi bại của các ngươi. Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, Chúa Giê-hô-va phán vậy.’”
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy xây mặt về phía nam và rao giảng chống lại phía nam. Hãy nói tiên tri chống lại những khu rừng ở đồng bằng Nê-ghép.
3 Hãy nói với rừng Nê-ghép rằng: ‘Hãy nghe lời của Đức Giê-hô-va! Chúa Giê-hô-va phán: Nầy, Ta sẽ nhen lửa trong ngươi, lửa sẽ thiêu đốt tất cả cây xanh và cả cây khô nơi ngươi. Ngọn lửa sẽ không tắt, mọi khuôn mặt của nó sẽ bị đốt cháy từ nam chí bắc.
4 Mọi xác thịt sẽ thấy rằng chính Ta, Đức Giê-hô-va, đã nhen lửa lên và lửa ấy sẽ không hề tắt.’”
5 Bấy giờ tôi nói: “Ôi! Lạy Chúa Giê-hô-va, họ nói về con rằng: Chẳng phải nó là kẻ làm ra những ẩn dụ sao?”
6 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
7 “Hỡi con người, hãy xây mặt về phía Giê-ru-sa-lem, rao giảng chống lại các nơi thánh; hãy nói tiên tri chống lại đất Y-sơ-ra-ên.
8 Hãy nói với đất Y-sơ-ra-ên rằng: ‘Đức Giê-hô-va phán: Nầy, Ta chống lại ngươi. Ta sẽ tuốt gươm ra khỏi vỏ để tiêu diệt người công chính lẫn kẻ gian ác khỏi ngươi.
9 Vì Ta sẽ tiêu diệt người công chính lẫn kẻ gian ác khỏi ngươi thì gươm Ta cũng sẽ tuốt khỏi vỏ để tiêu diệt mọi xác thịt từ nam chí bắc.
10 Và mọi xác thịt sẽ biết Ta, Đức Giê-hô-va, đã tuốt gươm khỏi vỏ thì sẽ không nạp trở vào nữa!’
11 Hỡi con người, con hãy than thở với lòng đau thương; phải, hãy than thở trước mắt họ cách đắng cay.
12 Nếu họ nói với con: ‘Tại sao ngươi than thở?’ Thì con trả lời rằng: ‘Vì tin tức được loan truyền khiến mọi lòng đều tan chảy, mọi tay đều yếu đuối, mọi trí đều mỏi mòn, mọi đầu gối đều yếu như nước. Nầy, điều đó sắp xảy ra và sẽ trở thành sự thật, Chúa Giê-hô-va phán vậy!’”
13 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
14 “Hỡi con người, hãy nói tiên tri rằng: ‘Đức Giê-hô-va phán: Hãy nói rằng: Một thanh gươm, một thanh gươm nhọn và sáng!
15 Nó nhọn để chém giết; nó sáng chói lòa như chớp. Chúng ta có nên vui mừng chăng? Cây gậy của con trai Ta khinh thường mọi cây khác.
16 Người ta đã trao thanh gươm nầy để mài cho sáng, để cầm trong tay; đó là thanh gươm nhọn và sáng đặt vào tay kẻ chém giết.’
17 Hỡi con người, hãy kêu la và than thở vì gươm ở trên dân Ta, ở trên mọi nhà lãnh đạo Y-sơ-ra-ên là những kẻ đã bị phó cho gươm cùng với dân Ta. Vì thế, hãy vỗ đùi!
18 Hãy xem xét, nếu con coi thường cây gậy, liệu điều đó sẽ không xảy đến sao? Chúa Giê-hô-va phán vậy.
19 Hỡi con người, vậy con hãy nói tiên tri đi! Hãy vỗ tay, múa gươm đôi ba lần. Đó là thanh gươm giết hại, một thanh gươm giết chết vô số người, đang vây phủ chung quanh
20 để làm cho lòng họ tan chảy và gây vấp ngã. Ta đã đặt gươm ngăm đe mọi cửa của họ. Ôi! Thanh gươm được làm cho bóng nhoáng, bén nhọn để giết người!
21 Con hãy tham gia tấn công bên phải và dàn trận bên trái tùy nơi mặt con hướng về.
22 Ta cũng vỗ hai tay và khiến cơn giận Ta nguôi đi. Chính Ta, Đức Giê-hô-va, phán vậy.”
23 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
24 “Hỡi con người, con cũng hãy vạch cho mình hai con đường để cho thanh gươm của vua nước Ba-by-lôn đi qua. Hai con đường ấy đều xuất phát từ một vùng đất. Tại mỗi đầu đường, con cũng hãy làm một bảng để chỉ đường đi vào thành.
25 Con hãy vạch một con đường cho gươm đi qua hướng về Ráp-ba, thành của con cái Am-môn, và một con đường hướng về Giu-đa tại Giê-ru-sa-lem là thành bền vững.
26 Vì vua Ba-by-lôn đứng tại ngã ba là nơi vào hai con đường ấy để bói quẻ. Vua lắc những mũi tên, cầu hỏi các thần tượng và xem xét lá gan.
27 Trong tay phải của vua có quẻ bói về thành Giê-ru-sa-lem bảo dùng máy phá thành, ra lệnh chém giết, cất tiếng hô xung trận, dùng những máy phá thành để tấn công vào cổng thành, đắp lũy và lập đồn bao vây thành.
28 Những kẻ đã thề nguyền xem những quẻ bói chỉ là những lời giả dối, nhưng vua thì sẽ nhắc cho họ nhớ lại việc gian ác mình khiến họ bị đi lưu đày.
29 Vậy nên Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì các ngươi đã được nhắc để nhớ lại sự gian ác mình, tội lỗi bị vạch trần, lỗi lầm trong mọi việc làm bị lộ ra; vì các ngươi được nhắc tội lỗi ấy nên các ngươi sẽ bị bắt đi.
30 Về phần ngươi là vua chúa Y-sơ-ra-ên, kẻ gian ác đáng chết kia, ngày của ngươi đã đến, giờ trừng phạt đã gần.’
31 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hãy cất mũ, lột vương miện đi; những thứ nầy không còn như trước nữa! Cái gì thấp sẽ được nâng cao, cái gì cao sẽ bị hạ thấp.
32 Đổ nát, đổ nát, đổ nát! Ta sẽ làm điều ấy. Điều ấy chẳng bao giờ xảy ra cho đến chừng nào Đấng đáng được quyền xét xử đến thì Ta sẽ giao cho người.’
33 Hỡi con người, hãy nói tiên tri về con cái Am-môn và sự khinh lờn của chúng rằng Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hãy nói: Thanh gươm, thanh gươm đã tuốt ra để tàn sát, được mài sáng như tia chớp để hủy diệt!
34 Đang khi chúng thấy khải tượng sai lầm, bói quẻ dối trá cho ngươi thì chúng đặt ngươi trên cổ kẻ gian ác đáng bị hủy diệt; ngày của chúng đã đến, thì giờ trừng phạt chúng gần kề.
35 Hãy nạp gươm ngươi vào vỏ! Ta sẽ phán xét ngươi trong nơi mà ngươi được dựng nên, trong đất mà ngươi được sinh ra.
36 Ta sẽ đổ cơn giận Ta trên ngươi; lấy lửa thịnh nộ Ta mà thổi trên ngươi và Ta sẽ phó ngươi trong tay những kẻ tàn bạo, bọn đồ tể.
37 Ngươi sẽ làm mồi cho lửa; máu ngươi sẽ đổ trên đất và người ta sẽ không còn nhớ đến ngươi nữa vì chính Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán.’”
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, có phải con sẽ phán xét, có phải con sẽ phán xét thành đẫm máu nầy chăng? Vậy thì hãy làm cho nó biết mọi điều ghê tởm của nó.
3 Hãy nói với nó: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Một thành làm đổ máu ở giữa nó đã đến kỳ định; nó đã làm các thần tượng để tự làm ô uế mình.
4 Ngươi trở nên tội lỗi bởi máu ngươi làm đổ ra, và trở nên ô uế bởi các thần tượng mà ngươi đã làm ra. Như vậy, ngươi đã làm cho những ngày của ngươi gần hơn và những năm của ngươi đến mau hơn. Vì thế, Ta đã làm cho ngươi thành nỗi ô nhục cho các dân tộc, làm trò cười cho tất cả các nước.
5 Những người ở gần cũng như ở xa sẽ nhạo cười ngươi là thành ô nhục, đầy rối loạn.
6 Hãy xem: Các nhà lãnh đạo Y-sơ-ra-ên trong ngươi mỗi người đều dùng quyền lực làm đổ máu.
7 Nơi ngươi, người ta khinh thường cha mẹ; nơi ngươi, người ta ngược đãi khách lạ; nơi ngươi, người ta hà hiếp kẻ mồ côi cùng người góa bụa.
8 Ngươi coi thường các vật thánh Ta và vi phạm các ngày sa-bát Ta!
9 Nơi ngươi, có những kẻ vu khống nhằm gây đổ máu; nơi ngươi, có kẻ dọn tiệc trên các núi; giữa ngươi, có kẻ phạm tội tà dâm.
10 Nơi ngươi, có kẻ phơi bày sự lõa lồ của cha mình; nơi ngươi, có kẻ làm nhục đàn bà đang kỳ kinh nguyệt.
11 Nơi ngươi, kẻ nầy phạm điều kinh tởm với vợ người lân cận mình, kẻ khác làm ô uế dâu mình, kẻ khác nữa thì làm nhục chị em mình là con gái của cha mình.
12 Nơi ngươi, người ta nhận hối lộ để làm đổ máu, ngươi đã lấy lãi và tăng tiền lãi, ngươi áp bức người lân cận để trục lợi và đã quên Ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
13 Kìa, Ta đập tay Ta vào lợi phi nghĩa mà ngươi đã làm và vào máu đã đổ ra giữa ngươi.
14 Đến ngày Ta xét xử ngươi, liệu lòng ngươi có chịu được và tay ngươi có đủ sức chăng? Ta, Đức Giê-hô-va, đã nói thì Ta sẽ thi hành.
15 Ta sẽ làm cho ngươi tan lạc giữa các dân tộc, phân tán ngươi trong các nước, và Ta sẽ tiêu trừ điều ô uế khỏi giữa ngươi.
16 Bấy giờ, chính ngươi sẽ bị khinh bỉ trước mắt các dân tộc và ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.’”
17 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
18 “Hỡi con người, đối với Ta, nhà Y-sơ-ra-ên đã trở nên như cặn bã; tất cả chúng chỉ là đồng, thiếc, sắt, chì, trong lò; chúng chỉ là cặn bã của bạc.
19 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì tất cả các ngươi đã trở nên cặn bã, cho nên Ta sẽ nhóm các ngươi lại giữa thành Giê-ru-sa-lem.
20 Như người ta tập trung bạc, đồng, sắt, chì, thiếc, để bỏ vào lò và thổi lửa lên trên cho tan chảy ra thể nào, thì trong cơn giận và sự thịnh nộ của Ta, Ta cũng sẽ nhóm các ngươi lại và ném vào lò để làm tan chảy ra cũng thể ấy.
21 Thật Ta sẽ nhóm các ngươi lại và thổi lửa giận Ta trên các ngươi thì các ngươi sẽ tan chảy ra trong đó.
22 Như bạc tan chảy ra trong lò thì các ngươi cũng sẽ tan chảy ra giữa thành ấy và các ngươi sẽ biết rằng Ta, Đức Giê-hô-va, đã đổ cơn thịnh nộ Ta trên các ngươi.’”
23 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
24 “Hỡi con người, hãy nói với nó rằng: ‘Ngươi là đất chẳng được tẩy sạch, trong ngày thịnh nộ chẳng được mưa dào.
25 Những kẻ tiên tri của nó lập mưu giữa nó như sư tử gầm gừ cắn xé mồi; chúng nuốt các linh hồn, cướp lấy tài sản và những vật quý, làm cho số người góa bụa gia tăng trong thành.
26 Các thầy tế lễ nó phạm luật pháp Ta và làm ô uế vật thánh Ta; chúng chẳng phân biệt cái gì là thánh, cái gì là tục; chẳng dạy người ta phân biệt cái gì là ô uế, cái gì là tinh sạch; chúng nhắm mắt chẳng quan tâm các ngày sa-bát Ta, khiến Ta bị xúc phạm giữa chúng.
27 Các nhà lãnh đạo ở giữa nó giống như muông sói xé mồi; chúng chỉ lo làm đổ máu, làm mất linh hồn để được lợi bất nghĩa.
28 Các kẻ tiên tri nó tô vôi trét phấn trên chúng bằng những khải tượng hư không và bói khoa dối trá. Chúng nói rằng: “Đây là điều Chúa Giê-hô-va phán” trong khi Đức Giê-hô-va chưa hề phán.
29 Dân trong xứ làm điều bạo ngược, phạm tội trộm cướp, khuấy rối kẻ nghèo nàn, thiếu thốn và hà hiếp khách lạ, bất chấp công lý.
30 Ta đã tìm một người trong chúng để xây lại tường thành, vì đất mà đứng chỗ sứt mẻ trước mặt Ta hầu cho Ta không hủy diệt nó, nhưng Ta chẳng tìm được một ai.
31 Do đó, Ta đã đổ cơn thịnh nộ trên chúng và lấy lửa giận của Ta đốt chúng. Ta đã làm cho đường lối của chúng đổ lại trên đầu chúng, Chúa Giê-hô-va phán vậy.’”
1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, có hai phụ nữ là con cùng một mẹ.
3 Chúng bán dâm ở Ai Cập, bán dâm từ khi còn trẻ; tại đó, ngực chúng bị nắn và trinh tiết bị mất.
4 Đứa chị tên là Ô-hô-la và đứa em tên là Ô-hô-li-ba. Chúng thuộc về Ta và sinh con trai, con gái. Ô-hô-la tức là Sa-ma-ri, còn Ô-hô-li-ba tức là Giê-ru-sa-lem.
5 Ô-hô-la hành nghề mại dâm trong khi nó đã thuộc về Ta. Nó đi theo tình nhân nó là dân A-si-ri, kẻ lân cận nó.
6 Chúng mặc áo tím, là các tổng đốc và các cấp chỉ huy, tất cả đều là những thanh niên tuấn tú, những kỵ binh.
7 Nó bán dâm cho những người ưu tú nhất của A-si-ri; nó tự làm ô uế với những kẻ mà nó tham muốn cùng mọi thần tượng của chúng.
8 Nó không từ bỏ nghề mại dâm mà nó đã đem đến từ Ai Cập là nơi người ta đã làm nhục nó lúc còn trẻ, làm cho nó mất đi trinh tiết và trút đổ sự dâm dục của chúng trên nó.
9 Vì thế, Ta đã phó nó trong tay các tình nhân nó, tức là trong tay những người A-si-ri mà nó đã say đắm.
10 Chúng lột trần nó, bắt lấy con trai, con gái nó và giết nó bằng gươm. Nó đã trở nên câu tục ngữ trong đám đàn bà và sự phán xét đã giáng trên nó.
11 Em gái nó là Ô-hô-li-ba đã thấy mọi việc đó; dù vậy nó buông mình theo tình dục hơn chị nó, và dâm đãng còn nhiều hơn nữa.
12 Nó phải lòng những người A-si-ri, các tổng đốc và các cấp chỉ huy, tức là kẻ lân cận nó; chúng ăn mặc sang trọng, thích cưỡi ngựa, tất cả đều là những thanh niên tuấn tú.
13 Ta thấy nó cũng đã tự làm ô uế và cả hai chị em cùng theo một cách.
14 Nó lại càng dâm dục hơn nữa khi thấy những hình người được chạm trên vách thành, những hình tượng của người Canh-đê sơn đỏ,
15 thắt dây lưng và bịt khăn trên đầu thả thòng xuống, trông giống các nhà lãnh đạo. Tất cả chúng giống như những người Ba-by-lôn sinh trưởng tại xứ Canh-đê.
16 Vừa thấy chúng thì nó đã say mê và sai sứ giả đến với chúng ở Canh-đê.
17 Những người Ba-by-lôn đến với nó, lên giường âu yếm và làm ô uế nó bởi sự dâm dục mình. Sau khi bị ô uế với chúng rồi thì lòng nó sinh ra chán ghét.
18 Nó đã phơi bày thói dâm ô mình, lột trần mình ra thì lòng Ta cũng chán nó như đã chán chị nó.
19 Nhưng nó thêm nhiều sự dâm dục khi nhớ lại những ngày nó còn trẻ, thuở nó bán dâm trong đất Ai Cập.
20 Nó ham mê những tình nhân của nó, là những kẻ thích chuyện xác thịt như lừa, dâm ô như ngựa.
21 Vì ngươi mong ước sự dâm dục hồi còn trẻ, lúc những người Ai Cập sờ mó ngực ngươi và làm mất trinh tiết của ngươi.
22 Cho nên, hỡi Ô-hô-li-ba, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, Ta sẽ giục những tình nhân mà lòng ngươi đã chán, chống lại ngươi và Ta sẽ đem chúng đến tấn công ngươi tứ phía:
23 tức là những người Ba-by-lôn, tất cả người Canh-đê, Phê-cốt, Sô-a và Cô-a cùng tất cả người A-si-ri đang ở với chúng, là những thanh niên tuấn tú, mọi tổng đốc và các cấp chỉ huy, các nhà lãnh đạo và các quan chức cao cấp, tất cả đều cưỡi ngựa.
24 Chúng trang bị những khí giới, những chiến xa, xe tải và một đoàn quân đông đảo đến chống lại ngươi; chúng dùng những thuẫn, khiên và mũ trận mà vây chung quanh ngươi. Ta sẽ giao sự phán xét cho chúng và chúng sẽ xét xử ngươi theo luật của chúng.
25 Ta sẽ nổi ghen chống lại ngươi và chúng trừng phạt ngươi trong cơn giận dữ. Chúng sẽ cắt mũi và tay ngươi; còn những kẻ sót lại trong ngươi sẽ ngã bởi gươm. Chúng sẽ bắt con trai con gái ngươi; những kẻ còn sót lại trong ngươi sẽ bị lửa thiêu nuốt.
26 Chúng lột áo quần ngươi và cướp lấy đồ châu báu ngươi.
27 Như thế, Ta sẽ dứt bỏ tính đàng điếm của ngươi và thói dâm ô mà ngươi đã đem đến từ đất Ai Cập. Ngươi sẽ không ngước mắt nhìn chúng và không nhớ đến Ai Cập nữa.’
28 Vì Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy Ta sẽ phó ngươi trong tay những kẻ ngươi ghét, và trong tay những kẻ ngươi đã chán.
29 Chúng sẽ đối xử với ngươi trong sự căm ghét và cướp lấy công lao ngươi. Chúng sẽ để ngươi trần truồng, lõa lồ và thói đàng điếm, dâm đãng của ngươi sẽ bị phơi bày ra.
30 Ngươi sẽ bị đối xử như vậy vì ngươi đã bán dâm cho các dân và làm ô uế mình bằng những thần tượng của chúng.
31 Ngươi đã đi theo con đường của chị ngươi cho nên Ta sẽ để chén của nó trong tay ngươi.’
32 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ngươi sẽ uống chén của chị ngươi Là chén sâu và to Chứa được rất nhiều; Ngươi sẽ bị chê cười nhạo báng.
33 Ngươi sẽ bị say khướt và buồn rầu, Vì chén của chị Sa-ma-ri ngươi Là chén kinh hoàng và đổ nát.
34 Ngươi sẽ uống chén ấy và uống cạn, Ngươi sẽ đập chén ra từng mảnh và nhai nó, Rồi ngươi tự xé ngực ngươi; Như Ta đã phán,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
35 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì ngươi đã quên Ta, bỏ Ta ra sau lưng ngươi, nên ngươi phải rước lấy hậu quả về sự bỉ ổi và thói đàng điếm của ngươi!’”
36 Đức Giê-hô-va phán với tôi rằng: “Hỡi con người, con sẽ phán xét Ô-hô-la và Ô-hô-li-ba chăng? Hãy nói cho chúng biết những điều kinh tởm của chúng.
37 Chúng đã phạm tội tà dâm và tay chúng vấy máu. Chúng đã phạm tội tà dâm với những thần tượng mình; ngay cả con cái chúng sinh cho Ta, chúng cũng dâng qua lửa để làm thức ăn cho thần tượng!
38 Chúng còn làm điều nầy nữa: Cùng trong một ngày chúng đã làm ô uế nơi thánh Ta và phạm các ngày sa-bát Ta.
39 Sau khi đã giết con cái mình dâng cho thần tượng, ngay trong ngày ấy, chúng vào trong nơi thánh Ta để làm ô uế nơi ấy! Đó là điều chúng đã làm giữa nhà Ta!
40 Các ngươi đã sai sứ giả để gọi những người từ phương xa đến với mình. Khi chúng đến, ngươi vì chúng mà tắm rửa, vẽ mắt mình và đeo đồ trang sức.
41 Ngươi ngồi trên giường sang trọng; trước giường dựng một cái bàn và đặt trên đó hương và dầu của Ta.
42 Tiếng ồn ào của đám đông nhàn rỗi vây quanh; có người hèn hạ cùng người say sưa từ hoang mạc được đưa đến; chúng đeo vòng nơi tay hai chị em ngươi và đội vương miện rực rỡ trên đầu.
43 Ta phán về kẻ bị tàn tạ vì tội tà dâm rằng: ‘Bây giờ, chúng đang hành dâm với nhau’
44 Chúng đến với nó như đến với gái mại dâm thế nào thì chúng cũng đến với Ô-hô-la và Ô-hô-li-ba là những đàn bà tà dâm thể ấy.
45 Nhưng những người công chính sẽ phán xét chúng như phán xét đàn bà ngoại tình và đàn bà làm đổ máu, vì chúng phạm tội ngoại tình và bàn tay chúng vấy máu.
46 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ta sẽ đem một đám đông chống lại chúng và sẽ phó chúng vào sự kinh hãi và cướp bóc.
47 Đám đông ấy sẽ ném đá chúng; lấy gươm đâm chúng, giết con trai, con gái chúng và lấy lửa đốt nhà chúng.
48 Như vậy, Ta sẽ tận diệt sự tà dâm trong đất để cho mọi phụ nữ được cảnh báo đừng làm theo sự dâm dục của các ngươi nữa.
49 Người ta sẽ đổ lại sự dâm dục các ngươi trên chính mình các ngươi; các ngươi sẽ mang tội lỗi về thần tượng mình và các ngươi sẽ biết rằng Ta là Chúa Giê-hô-va.’”
1 Vào ngày mùng mười, tháng mười, năm thứ chín, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy ghi chép tên ngày nầy, chính ngày nầy, vì vua Ba-by-lôn đã đến gần thành Giê-ru-sa-lem vào chính ngày nầy.
3 Hãy kể một ẩn dụ cho nhà nổi loạn và nói với chúng rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Hãy đặt nồi, hãy bắc nồi Và đổ nước vào.
4 Hãy bỏ những miếng thịt vào, Tất cả những miếng thịt ngon, đùi, vai Và bỏ xương tốt nhất cho đầy.
5 Hãy chọn con tốt nhất trong bầy Và chất củi dưới nồi để nấu xương. Hãy đun sôi lên Để hầm xương trong nồi.’
6 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Khốn cho thành đẫm máu, Khốn cho nồi bị ten rét Mà ten rét không chùi sạch được! Hãy lấy từng miếng ra cho đến hết, Không bốc thăm lựa chọn gì cả.
7 Vì máu mà nó đã đổ ra còn ở giữa nó; Nó đã đổ máu ấy trên tảng đá trọi Chứ không đổ trên đất Để cho bụi đất lấp đi.
8 Chính vì để cho cơn giận nổi lên và báo thù Mà Ta đổ máu nó trên tảng đá trọi, Đến nỗi nó không thể che đậy được nữa.’
9 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Khốn cho thành đẫm máu! Ta cũng sẽ chất một đống củi lớn.
10 Hãy chất củi, đốt lửa hực lên, Nấu cho rục thịt, khô nước Và cho xương bị cháy đi.
11 Sau đó, hãy đặt nồi không trên than lửa đỏ, Cho đến khi nó nóng và đồng bốc cháy Để sự ô uế nó tan ra bên trong nó, và ten rét của nó bị thiêu hủy đi.
12 Thật là nhọc công vô ích, Vì ten rét nhiều quá, không thể tẩy sạch, Dù đã bỏ vào lửa, ten rét ấy cũng không ra!
13 Sự ô uế của ngươi là tội tà dâm. Vì Ta đã tẩy sạch ngươi nhưng ngươi không muốn được tẩy sạch nên ngươi sẽ không được thanh tẩy nữa, cho đến chừng nào cơn giận của Ta đối với ngươi nguôi đi.
14 Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán thì điều đó sẽ phải xảy ra. Ta sẽ thực hiện, Ta sẽ không lui đi, không thương xót, không đổi ý. Người ta sẽ phán xét ngươi theo đường lối và việc làm của ngươi,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
15 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
16 “Hỡi con người, bằng một tai họa bất ngờ, Ta sẽ cất khỏi con điều mắt con ưa thích nhưng con không được than thở, không được khóc lóc và không được đổ nước mắt.
17 Hãy than thầm chứ đừng khóc cho kẻ chết; hãy vấn khăn trên đầu con và mang giày vào chân; chớ che râu mép lại và đừng ăn bánh mà người ta phúng viếng.”
18 Vậy buổi sáng tôi nói với dân chúng, đến chiều thì vợ tôi chết. Sáng hôm sau, tôi làm theo như lời đã phán với tôi.
19 Bấy giờ dân chúng nói với tôi: “Ông không nói cho chúng tôi biết những điều ông làm đây có ý nghĩa gì sao?”
20 Tôi trả lời: “Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
21 ‘Hãy nói với nhà Y-sơ-ra-ên rằng Chúa Giê-hô-va phán: Nầy Ta sẽ làm ô uế nơi thánh Ta, là nơi các ngươi lấy làm hãnh diện về sức mạnh mình, mắt các ngươi ưa thích, lòng các ngươi yêu mến. Con trai, con gái các ngươi mà các ngươi đã để lại sẽ ngã chết bởi gươm.
22 Bấy giờ, các ngươi sẽ làm như tôi đã làm; các ngươi không che râu mép, không ăn bánh mà người ta phúng viếng.
23 Khăn các ngươi sẽ cứ để yên trên đầu, giày các ngươi sẽ mang luôn dưới chân; các ngươi không kêu than, không khóc lóc nhưng sẽ bị hao mòn vì tội ác mình, và các ngươi cùng nhau than thở.
24 Ê-xê-chi-ên sẽ là một dấu hiệu cho các ngươi; các ngươi sẽ làm giống như nó đã làm. Khi mọi sự đó xảy đến, các ngươi sẽ biết Ta là Chúa Giê-hô-va.’
25 Hỡi con người, về phần con, trong ngày Ta cất khỏi chúng sức mạnh, niềm vui, vinh quang, điều ưa thích của mắt chúng, điều ham mến của lòng, con trai và con gái chúng,
26 trong ngày đó, sẽ có kẻ trốn thoát đến báo tin cho con nghe.
27 Trong ngày đó, miệng con sẽ mở ra và nói với kẻ trốn thoát. Con sẽ nói và không câm lặng nữa. Con sẽ là một dấu hiệu cho chúng và chúng sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.”
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy xây mặt về hướng dân Am-môn và nói tiên tri chống lại chúng.
3 Con hãy nói với dân Am-môn: ‘Hãy nghe lời của Chúa Giê-hô-va. Chúa Giê-hô-va phán rằng vì ngươi nói: “Ha ha!” về nơi thánh Ta khi nó bị ô uế, về đất Y-sơ-ra-ên khi nó bị hoang vu và về nhà Giu-đa khi nó bị bắt lưu đày;
4 cho nên, nầy, Ta sẽ phó ngươi cho dân phương Đông làm sản nghiệp. Chúng sẽ đóng trại và cất nhà mình ở giữa ngươi; chúng sẽ ăn hoa quả và uống sữa của ngươi.
5 Ta sẽ khiến thành Ráp-ba làm đồng cỏ cho lạc đà và đất Am-môn làm chỗ nghỉ ngơi cho bầy súc vật. Lúc ấy, các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’
6 Vì Chúa Giê-hô-va phán: ‘Bởi ngươi đã vỗ tay, giậm chân, lòng đầy khinh bỉ và reo mừng nghịch với đất Y-sơ-ra-ên,
7 cho nên, nầy, Ta đã giơ tay Ta ra chống lại ngươi. Ta sẽ phó ngươi làm mồi cho các nước; Ta sẽ loại trừ ngươi ra khỏi các dân; Ta sẽ tiêu diệt ngươi khỏi các quốc gia. Ta sẽ hủy diệt ngươi và ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’”
8 Chúa Giê-hô-va phán: “Vì Mô-áp và Sê-i-rơ có nói rằng: ‘Kìa, nhà Giu-đa cũng như các nước khác,’
9 cho nên, nầy, Ta sẽ phá các thành nơi biên giới của Mô-áp, tức là tất cả các thành làm vinh hiển cho xứ ấy như thành Bết Giê-si-mốt, Ba-anh Mê-ôn và Ki-ri-a-ta-im.
10 Ta sẽ phó xứ Mô-áp và Am-môn cho dân phương Đông làm sản nghiệp để cho dân Am-môn không còn được ghi nhớ giữa các nước nữa.
11 Ta cũng sẽ thi hành sự phán xét trên Mô-áp và chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.”
12 Chúa Giê-hô-va phán: “Vì dân Ê-đôm đã trả thù nhà Giu-đa và nó đã phạm tội nặng khi báo thù nhà ấy, nên Chúa Giê-hô-va phán rằng:
13 ‘Ta sẽ giơ tay chống lại Ê-đôm, sẽ tiêu diệt người và vật ở đó; Ta sẽ làm cho thành ấy hoang vu; từ Thê-man đến Đê-đan, chúng sẽ ngã chết bởi gươm.
14 Ta sẽ dùng tay dân Y-sơ-ra-ên để báo thù trên Ê-đôm và dân ấy sẽ đối xử với dân Ê-đôm theo cơn thịnh nộ và tức giận của Ta. Bấy giờ, chúng sẽ biết sự báo thù của Ta như thế nào, Chúa Giê-hô-va phán vậy.’”
15 Chúa Giê-hô-va phán: “Vì dân Phi-li-tin với sự khinh bỉ và mối thù truyền kiếp đã báo thù một cách độc ác nhằm hủy diệt Giu-đa,
16 cho nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, Ta sẽ giơ tay ra chống lại dân Phi-li-tin, tiêu diệt người Cơ-rết và giết hết những kẻ còn sót lại dọc theo bờ biển.
17 Ta sẽ thi hành sự báo thù lớn đối với chúng, dùng cơn giận trừng phạt chúng. Bấy giờ, chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Ta báo thù chúng.’”
1 Vào năm thứ mười một, ngày mùng một của tháng, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi rằng:
2 “Hỡi con người, Ty-rơ đã nói về Giê-ru-sa-lem rằng: ‘Ha ha! Thành làm cửa của các dân đã bị đổ nát rồi! Đã đến phiên ta, ta sẽ được thịnh vượng, còn nó giờ đã trở nên hoang vu.’
3 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi Ty-rơ! Nầy, Ta sẽ chống lại ngươi. Ta sẽ khiến nhiều nước chống lại ngươi như biển nổi ba đào.
4 Chúng sẽ hủy phá những vách thành Ty-rơ và triệt hạ các tháp của nó. Ta sẽ cào sạch bụi đất khiến nó thành một tảng đá trọi.
5 Nó sẽ trở thành một chỗ để người ta phơi lưới ở giữa biển, vì chính Ta đã phán.’ Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nó sẽ làm chiến lợi phẩm cho các nước.
6 Các con gái nó đang ở đồng ruộng sẽ bị giết bằng gươm, và chúng sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.’
7 Vì Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, Ta sẽ đem Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, là vua của các vua, với ngựa, chiến xa, kỵ binh cùng đạo quân đông đảo, hùng mạnh từ phương bắc đến tấn công thành Ty-rơ.
8 Vua ấy sẽ dùng gươm giết các con gái của ngươi đang ở ngoài đồng; sẽ xây đồn đắp lũy và giương thuẫn lên chống lại ngươi.
9 Vua sẽ đặt máy phá vách thành và dùng búa triệt hạ các tháp của ngươi.
10 Ngựa của vua ấy nhiều lắm đến nỗi tung bụi đất che phủ ngươi. Các tường thành ngươi rung chuyển vì tiếng của kỵ binh, xe tải và chiến xa khi vua ấy tiến vào thành qua các cổng như tiến vào một thành bị chọc thủng.
11 Vó ngựa của vua ấy sẽ giẫm nát các đường phố của ngươi; vua sẽ giết dân ngươi bằng gươm và những cột trụ kiên cố của ngươi sẽ bị ném xuống đất.
12 Kẻ thù sẽ cướp tài sản của ngươi, đoạt lấy hàng hóa ngươi, phá đổ vách thành ngươi. Chúng sẽ phá đền đài ngươi và ném những đá, gỗ và bụi đất của ngươi xuống biển.
13 Ta sẽ làm tiếng hát của ngươi câm bặt và người ta sẽ không còn nghe tiếng đàn hạc của ngươi nữa.
14 Ta sẽ khiến ngươi trở thành tảng đá trọi; ngươi sẽ trở thành một chỗ để người ta phơi lưới và không bao giờ được xây dựng lại, vì Ta là Đức Giê-hô-va đã phán.’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
15 Chúa Giê-hô-va phán với thành Ty-rơ rằng: “Chẳng phải khi nghe tiếng ngươi bị đổ xuống, kẻ bị thương rên xiết, sự tàn sát xảy ra giữa ngươi thì các hải đảo đều rúng động sao?
16 Tất cả các thủ lĩnh miền biển đều xuống khỏi ngai mình, cởi áo choàng ra và lột bỏ những áo thêu. Họ bị sự kinh hãi vây phủ và ngồi xuống đất. Họ luôn luôn sợ hãi, khiếp vía vì ngươi.
17 Họ sẽ hát cho ngươi bài ai ca về ngươi rằng: ‘Sao ngươi bị hủy diệt, biến mất khỏi biển khơi? Hỡi thành danh tiếng, Và vững bền ở giữa biển Là chỗ người đi biển cư ngụ. Ngươi với dân cư ngươi Làm cho mọi người khiếp sợ.
18 Bây giờ, các hải đảo sẽ run rẩy Trong ngày ngươi bị đổ nát Và các hải đảo trong biển sẽ kinh khiếp Về sự sụp đổ của ngươi!’”
19 Thật thế, Chúa Giê-hô-va phán: “Khi Ta sẽ làm cho ngươi hoang vu như những thành không có dân ở, khi Ta sẽ khiến sóng từ vực sâu phủ trên ngươi, và các dòng nước lớn che lấp ngươi;
20 bấy giờ, Ta sẽ khiến ngươi xuống với những kẻ đã xuống vực sâu, đến với dân đời xưa. Ta sẽ khiến ngươi ở trong những nơi rất thấp của đất, trong những chỗ hoang vu từ đời xưa với những kẻ đã xuống vực sâu để cho ngươi không có dân ở nữa, nhưng Ta sẽ đặt vinh hiển trong đất người sống.
21 Ta sẽ dùng ngươi làm một nỗi kinh hoàng. Ngươi sẽ không còn nữa, và dù người ta có tìm ngươi cũng sẽ không hề thấy ngươi nữa,” Chúa Giê-hô-va phán vậy.
1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy làm một bài ai ca về thành Ty-rơ.
3 Hãy nói với thành Ty-rơ: ‘Ngươi là thành ở nơi cửa biển, buôn bán với các dân của nhiều hải đảo,’ Chúa Giê-hô-va phán: Hỡi Ty-rơ, ngươi có nói: ‘Ta là vẻ đẹp toàn hảo.’
4 Bờ cõi ngươi ở giữa biển; Những kẻ xây dựng ngươi đã làm cho ngươi có vẻ đẹp toàn hảo.
5 Họ đã dùng gỗ tùng của Sê-nia Làm ván đóng thuyền; Lấy gỗ bá hương của Li-ban Làm cột buồm cho ngươi.
6 Lấy gỗ sồi của Ba-san Làm mái chèo của ngươi; Lấy gỗ bách từ đảo Kít-tim Làm ván lợp, Và cẩn bằng ngà voi.
7 Dùng vải gai mịn thêu của Ai Cập làm buồm, Và làm cờ xí cho ngươi; Dùng vải sắc tía, sắc xanh từ hải đảo Ê-li-sa Làm màn che cho ngươi.
8 Dân cư Si-đôn và A-vát Là bạn chèo của ngươi; Hỡi Ty-rơ, những người khôn ngoan Làm hoa tiêu cho ngươi.
9 Các trưởng lão ở Ghê-banh và người thông thái xứ ấy Giúp ngươi sửa chữa những chỗ hư hỏng trên tàu. Tất cả những tàu biển cùng thủy thủ đều ở với ngươi Để trao đổi hàng hóa cho ngươi.
10 Người Ba Tư, người Lút, người Phút Làm lính chiến trong quân đội ngươi. Chúng treo thuẫn và mũ trận trên ngươi, Và làm cho ngươi trở nên lộng lẫy.
11 Những người A-vát cùng quân lính của ngươi Canh gác quanh tường thành ngươi, Những người Ga-mát thì ở trên các tháp; Chúng treo thuẫn chung quanh tường thành ngươi Và làm cho vẻ đẹp của ngươi thêm hoàn hảo.
12 Những dân ở thành Ta-rê-si buôn bán với ngươi đủ mọi thứ của cải; họ đổi bạc, sắt, thiếc, chì, để lấy hàng của ngươi.
13 Các dân ở Gia-van, ở Tu-banh và ở Mê-siếc buôn bán với ngươi; họ đổi nô lệ và vật dụng bằng đồng để lấy hàng hóa ngươi.
14 Những người của Bết Tô-ga-ma đem ngựa, ngựa chiến, la, để đổi lấy hàng của ngươi.
15 Những người Đê-đan là khách hàng ngươi; nhiều hải đảo giao thương với ngươi; họ cống nộp cho ngươi ngà voi và gỗ mun.
16 Vì ngươi có rất nhiều sản phẩm nên A-ram giao thương với ngươi; họ lấy bích ngọc, vải điều, hàng thêu, vải gai mịn, san hô, hồng ngọc mà trao đổi hàng với ngươi.
17 Giu-đa và Y-sơ-ra-ên cũng buôn bán với ngươi; họ đem lúa mì ở Min-nít, bánh ngọt, mật ong, dầu và hương liệu để trao đổi hàng hóa với ngươi.
18 Vì ngươi có nhiều sản phẩm, của cải đầy dẫy nên Đa-mách lấy rượu nho ở Hên-bôn và lông chiên trắng mà trao đổi với ngươi.
19 Người Vê-đan và Gia-van từ U-dan đến trao đổi hàng hóa với ngươi; họ đem sắt luyện, nhục quế và xương bồ để đổi lấy hàng.
20 Người Đê-đan đem vải hoa phủ trên ngựa để bán cho ngươi.
21 Người Ả-rập và tất cả nhà lãnh đạo ở Kê-đa giao thương với ngươi và đem đến bán cho ngươi những chiên con, chiên đực và dê đực.
22 Những thương nhân ở Sê-ba và Ra-a-ma buôn bán với ngươi; họ lấy mọi thứ hương liệu hảo hạng, mọi thứ đá quý và vàng mà đổi lấy hàng của ngươi.
23 Ha-ran, Can-nê và Ê-đen cùng những thương nhân ở Sê-ba, A-si-ri và Kin-mát đều là khách hàng của ngươi.
24 Trong các chợ, chúng buôn bán với ngươi quần áo đẹp đẽ, áo màu tía và hàng thêu, thảm nhiều màu, và dây thừng bện chặt.
25 Các thuyền Ta-rê-si chuyên chở hàng hóa qua lại, Và ngươi được chất đầy nặng trĩu Ở giữa biển khơi.
26 Nhưng các tay chèo của ngươi đã dẫn ngươi Vượt trên nước lớn, Và gió đông đã đập nát ngươi Ở giữa biển khơi.
27 Đến ngày hủy diệt của ngươi, Của cải, hàng hóa, việc trao đổi hàng của ngươi, Thủy thủ và hoa tiêu của ngươi, Những người sửa chữa tàu bè ngươi, Những người trao đổi hàng hóa với ngươi, Tất cả lính chiến của ngươi, Và mọi người khác ở trên tàu, Đều sẽ rơi xuống dưới lòng biển.
28 Bởi tiếng kêu của những viên hoa tiêu, Các đồng cỏ chung quanh ngươi đều rung chuyển.
29 Tất cả những kẻ cầm chèo, những thủy thủ, Tất cả các hoa tiêu ngoài biển, Đều xuống khỏi tàu mình Và đứng vững trên đất.
30 Chúng sẽ cất tiếng than khóc ngươi, Và kêu gào cay đắng vì ngươi; Chúng ném bụi trên đầu mình, Và lăn lóc trong tro bụi.
31 Chúng sẽ cạo đầu vì ngươi, Và mặc áo sô. Chúng sẽ khóc thương ngươi, Và lòng đầy cay đắng.
32 Khi chúng đau thương khóc lóc vì ngươi, Chúng làm một bài ai ca về ngươi rằng: ‘Ai trở nên quạnh hiu giống như thành Ty-rơ Ở giữa biển cả?
33 Khi hàng của ngươi ra khỏi các biển, Ngươi đã làm cho nhiều dân được thỏa mãn; Bởi của cải và hàng hóa ngày càng nhiều, Ngươi đã làm giàu cho các vua trên đất.
34 Bấy giờ, ngươi bị tan nát vì biển cả, Chìm dưới nước sâu; Hàng hóa và dân chúng của ngươi Đều chìm xuống biển với ngươi.
35 Tất cả các dân ở những hải đảo Đều sửng sốt vì ngươi; Các vua chúng đều khiếp vía, Biến sắc mặt vì lo âu.
36 Những thương nhân ở giữa các dân phỉ báng ngươi. Ngươi trở thành nỗi kinh khiếp; Và bị hủy diệt vĩnh viễn!’”
1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy nói với vua Ty-rơ rằng: Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì lòng ngươi tự cao, Ngươi nói rằng: “Ta là một vị thần, Ta ngồi trên ngai của các thần, Ở giữa biển cả.” Nhưng ngươi chỉ là loài người chứ không phải là thần, Dù ngươi tự cho tâm trí mình Giống như tâm trí thần thánh.
3 Ngươi khôn ngoan hơn Đa-ni-ên sao? Chẳng có sự mầu nhiệm nào giấu kín với ngươi sao?
4 Ngươi đã được giàu có Nhờ sự khôn khéo và thông sáng của mình; Ngươi đã thâu chứa vàng bạc Trong kho tàng ngươi.
5 Nhờ sự khôn khéo trong việc buôn bán, Ngươi đã làm cho sự giàu có mình gia tăng, Và lòng ngươi tự cao vì sự giàu có của ngươi.’
6 Vì vậy, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì ngươi tự cho tâm trí mình Giống như tâm trí thần thánh.
7 Cho nên, Ta sẽ khiến những người ngoại quốc tàn bạo nhất trong các dân Nổi dậy chống lại ngươi; Chúng sẽ rút gươm chống lại sự khôn sáng hoa mỹ ngươi, Và làm ô uế vẻ vinh quang ngươi.
8 Chúng sẽ xô ngươi xuống hố, Và ngươi sẽ chết trong lòng biển Như người bị giết.
9 Trước mặt kẻ giết ngươi, Ngươi còn dám nói rằng “ta là thần” chăng? Khi ngươi ở trong tay của kẻ làm ngươi bị thương Thì ngươi là loài người chứ chẳng phải là thần.
10 Ngươi sẽ chết bởi tay người ngoại quốc Như những kẻ chưa chịu cắt bì. Chúa Giê-hô-va phán, chính Ta đã công bố như vậy.’”
11 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
12 “Hỡi con người, hãy làm một bài ai ca về vua Ty-rơ và nói với vua ấy rằng: Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ngươi trở thành một kiểu mẫu, Về sự khôn ngoan và vẻ đẹp toàn hảo.
13 Ngươi vốn ở trong Ê-đen, là vườn của Đức Chúa Trời. Ngươi đã có đủ mọi thứ ngọc báu, Là ngọc mã não, ngọc vàng lợt, ngọc kim cương, Ngọc thủy thương, ngọc sắc biếc, ngọc bích, Ngọc sắc chàm, ngọc sắc xanh, ngọc hồng lựu và vàng nữa. Nghề làm ra trống cơm và ống sáo thuộc về ngươi, Từ ngày ngươi mới được dựng nên đã chuẩn bị sẵn rồi.
14 Ngươi là một chê-rúp được xức dầu đang che phủ; Ta đã lập ngươi lên trên núi thánh của Đức Chúa Trời; Ngươi đã đi dạo giữa các hòn đá sáng như lửa.
15 Đường lối ngươi trọn vẹn, Từ ngày ngươi được dựng nên, Cho đến khi thấy sự gian ác trong ngươi.
16 Khi buôn bán thạnh lợi, Ngươi càng trở nên bạo ngược, và phạm tội; Vì thế, Ta đã xô ngươi như là vật ô uế xuống khỏi núi Đức Chúa Trời; Hỡi chê-rúp che phủ kia, Ta diệt ngươi giữa các hòn đá sáng như lửa!
17 Lòng ngươi kiêu ngạo vì vẻ đẹp ngươi, Và vinh quang của ngươi làm hư hỏng sự khôn ngoan mình. Ta đã xô ngươi xuống đất, Đặt ngươi trước mặt các vua, Làm trò cho họ xem.
18 Ngươi đã làm ô uế nơi thánh ngươi, Bởi tội ác chất chồng, Và bởi sự buôn bán không chính trực của ngươi. Vì thế, Ta đã khiến lửa ra từ giữa ngươi Thiêu nuốt ngươi, Và Ta đã làm cho ngươi trở nên tro trên đất Trước mặt mọi kẻ xem thấy.
19 Tất cả những kẻ biết ngươi trong các dân Sẽ kinh khủng về ngươi. Ngươi đã trở nên một điều kinh khiếp, Và ngươi sẽ vĩnh viễn không còn nữa.’”
20 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
21 “Hỡi con người, hãy xây mặt về phía Si-đôn và nói tiên tri chống lại nó.
22 Ngươi hãy nói: Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi Si-đôn, nầy Ta chống lại ngươi; Ta muốn làm sáng danh Ta ở giữa ngươi. Chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va Khi Ta sẽ thi hành sự phán xét, Và bày tỏ sự thánh khiết Ta ở giữa nó.
23 Ta sẽ sai dịch bệnh đến trong thành, Và máu đổ ra trong các đường phố nó. Những kẻ bị thương sẽ ngã xuống giữa nó, Vì gươm từ bốn bề sẽ xông vào nó. Lúc ấy, chúng sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.
24 Nhà Y-sơ-ra-ên sẽ không còn chà chuôm hiểm độc hay gai nhọn gây đau đớn nữa, tức là những nước láng giềng thường đối xử với nó cách khinh bỉ. Bấy giờ, chúng sẽ biết Ta là Chúa Giê-hô-va.’”
25 Chúa Giê-hô-va phán: “Khi Ta nhóm nhà Y-sơ-ra-ên lại từ giữa các dân mà chúng đã bị tan lạc, Ta sẽ bày tỏ sự thánh khiết Ta giữa chúng trước mắt các dân. Lúc ấy, chúng sẽ ở trong đất mà Ta đã ban cho đầy tớ Ta là Gia-cốp.
26 Chúng sẽ ở đó bình yên, sẽ cất nhà và trồng vườn nho. Chúng sẽ ở đó bình yên khi Ta đã thi hành sự phán xét của Ta chống lại những nước láng giềng của chúng, là kẻ đã đối xử với chúng cách khinh bỉ. Lúc ấy, chúng sẽ biết rằng Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chúng.”
1 Vào ngày mười hai, tháng mười, năm thứ mười, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy xây mặt chống lại Pha-ra-ôn, vua Ai Cập, và nói tiên tri chống lại vua ấy và cả xứ Ai Cập nữa.
3 Hãy nói: Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi Pha-ra-ôn, vua Ai Cập, Nầy, Ta chống lại ngươi, Ngươi là con quái vật khổng lồ Nằm giữa các sông. Ngươi nói rằng: “Sông Nin của ta thuộc về ta Chính ta đã làm nên nó.”
4 Ta sẽ đặt những móc trong hai hàm ngươi, Và khiến cá trong các sông của ngươi dính vào vảy ngươi. Ta sẽ kéo ngươi lên khỏi các sông của ngươi, Cùng với tất cả cá trong các sông Đã dính vào vảy ngươi nữa.
5 Ta sẽ ném ngươi vào hoang mạc, Ngươi và tất cả cá trong các sông ngươi. Ngươi sẽ ngã xuống trên cánh đồng trống, Sẽ chẳng được lượm lại hay thâu lại. Ta đã phó ngươi làm đồ ăn Cho loài thú dưới đất và loài chim trên trời.
6 Bấy giờ, tất cả cư dân Ai Cập sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va, vì ngươi đã trở thành cây gậy bằng sậy cho nhà Y-sơ-ra-ên.
7 Khi chúng đưa tay cầm lấy ngươi thì ngươi bị gãy và làm rách cả hai vai chúng. Khi chúng tựa trên ngươi thì ngươi bị giập ra và làm cho lưng chúng sụm xuống.’
8 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, Ta sẽ đem gươm đến chống lại ngươi và sẽ tiêu diệt cả người lẫn thú vật.
9 Đất Ai Cập sẽ trở nên hoang vu, vắng vẻ và chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’ Vì Pha-ra-ôn có nói rằng: ‘Sông Nin thuộc về ta, ta đã làm nên nó.’
10 ‘Cho nên, nầy, Ta chống lại ngươi và các sông ngươi. Ta sẽ khiến đất Ai Cập trở nên như sa mạc hoang vu, vắng vẻ từ Mít-đôn đến Sy-e-nê và đến tận biên giới Ê-thi-ô-pi.
11 Chẳng có bàn chân người đi qua đó, cũng chẳng có bàn chân thú vật đi qua nữa. Nó sẽ chẳng có dân cư sống ở đó trong bốn mươi năm.
12 Ta sẽ khiến Ai Cập thành một đất hoang vu ở giữa những đất hoang vu và các thành của nó sẽ điêu tàn ở giữa các thành điêu tàn trong bốn mươi năm. Ta sẽ làm dân Ai Cập tan lạc trong các dân và rải chúng ra trong các nước.’
13 Vì Chúa Giê-hô-va phán: ‘Mãn bốn mươi năm, Ta sẽ nhóm dân Ai Cập lại từ giữa các dân mà chúng đã bị tản lạc.
14 Ta sẽ làm cho những kẻ lưu đày của Ai Cập trở về và đem chúng về trong đất Pha-trốt là quê cha đất tổ của chúng, nhưng chúng chỉ lập được một nước suy yếu.
15 Nước Ai Cập sẽ là một nước yếu kém hơn hết các nước, và sẽ không được tôn cao trên các nước nữa. Ta sẽ khiến chúng yếu đi để chúng không cai trị trên các nước nữa.
16 Nước ấy sẽ không còn làm nguồn trông cậy cho nhà Y-sơ-ra-ên nữa, nhưng Y-sơ-ra-ên sẽ nhớ lại tội lỗi của chúng khi chúng quay sang cầu cứu nước ấy. Lúc ấy, chúng sẽ biết rằng Ta là Chúa Giê-hô-va.’”
17 Vào ngày mùng một, tháng giêng, năm thứ hai mươi bảy, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
18 “Hỡi con người, Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã bắt quân đội làm việc nặng nhọc để tấn công Ty-rơ; mọi đầu đều bị cạo trọc, mọi vai đều bị trầy trụa. Tuy nhiên, vua ấy và quân lính không đạt được lợi ích gì từ phía thành Ty-rơ để bù lại công lao tiến đánh thành ấy.
19 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ta sẽ phó đất Ai Cập cho Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn; vua ấy sẽ bắt dân chúng giải đi, cướp phá và thu chiến lợi phẩm như là tiền công trả cho đạo quân của vua.
20 Ta đã phó đất Ai Cập cho vua ấy để thưởng công khó của chúng vì chúng đã làm việc cho Ta.’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
21 Trong ngày đó, Ta sẽ khiến nhà Y-sơ-ra-ên mọc ra một cái sừng, và Ta sẽ cho con mở miệng giữa chúng và chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.”
1 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy nói tiên tri rằng Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hãy khóc than! Thật là ngày khốn nạn!
3 Vì ngày ấy gần rồi, Ngày của Đức Giê-hô-va đã gần, Là ngày mây mù, Thời kỳ tai họa cho các dân tộc.
4 Gươm sẽ đánh trên Ai Cập, Và nỗi thống khổ sẽ đến với Ê-thi-ô-pi Khi những kẻ bị giết sẽ ngã chết ở Ai Cập; Chúng sẽ bắt dân chúng giải đi, Và những nền của nó bị phá đổ.
5 Ê-thi-ô-pi, Phút, Lút, mọi dân pha tạp, Cúp và dân của đất giao ước, sẽ cùng ngã chết bởi gươm với Ai Cập.’”
6 Đức Giê-hô-va phán: “Những ai giúp đỡ Ai Cập sẽ ngã; Sức mạnh mà nó tự hào sẽ bị hạ xuống. Chúng sẽ ngã chết bởi gươm, Từ Mít-đôn đến Sy-e-nê. Chúa Giê-hô-va phán vậy.
7 Chúng sẽ bị hoang vu ở giữa các nước bị hoang vu, Và các thành của nó sẽ ở giữa các thành bị tàn phá.
8 Lúc ấy, chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va, Khi Ta phóng hỏa Ai Cập Và mọi kẻ giúp đỡ nó bị chà nát.
9 Trong ngày đó, các sứ giả mà Ta sai đi bằng tàu sẽ làm cho người Ê-thi-ô-pi đang bình an phải sợ hãi. Dân chúng sẽ buồn rầu trong ngày tai họa của Ai Cập, vì nầy, ngày ấy đang đến!
10 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ta sẽ dùng tay Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, Để tiêu diệt đoàn dân của Ai Cập.
11 Vua ấy cùng với dân mình là một dân độc ác trong các dân, Sẽ được đem đến để phá hại đất. Chúng sẽ rút gươm đánh Ai Cập Và làm cho đất đầy xác chết.
12 Ta sẽ làm cho sông Nin khô cạn, Và bán đất ấy vào tay những kẻ dữ. Ta sẽ dùng tay dân ngoại Tàn phá đất ấy và mọi vật trong đó. Ta là Đức Giê-hô-va đã phán.’
13 Chúa Giê-hô-va lại phán: ‘Ta sẽ hủy diệt các thần tượng Và tiêu trừ các hình tượng khỏi thành Nốp. Trong đất Ai Cập sẽ không có vua nữa, Và Ta sẽ rải sự kinh khiếp trong đất Ai Cập.
14 Ta sẽ làm cho Pha-trốt bị hoang vu; Phóng hỏa thành Xô-an, Và thi hành sự trừng phạt trên thành Nô.
15 Ta sẽ đổ cơn giận Ta trên thành Sin, Là pháo đài của Ai Cập, Và sẽ tiêu diệt dân chúng thành Nô.
16 Ta sẽ phóng hỏa Ai Cập, Thành Sin sẽ vô cùng đau thương; Thành Nô sẽ bị phá tan, Và thành Nốp sẽ bị giặc tàn phá giữa ban ngày.
17 Thanh niên thành Ôn và Phi Bê-sết sẽ ngã chết bởi gươm, Và thiếu nữ các thành ấy sẽ bị lưu đày.
18 Tại Tác-pha-nết ban ngày sẽ tối tăm, Khi Ta bẻ gãy các ách của Ai Cập ở đó, Và sức mạnh đầy tự hào của nó sẽ chấm dứt. Nó sẽ bị một đám mây che khuất, Con gái nó sẽ bị lưu đày.
19 Ta sẽ thi hành sự phán xét trên Ai Cập, Và chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’”
20 Vào ngày mùng bảy, tháng giêng, năm thứ mười một, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
21 “Hỡi con người, Ta đã bẻ cánh tay của Pha-ra-ôn, vua Ai Cập. Nầy, không ai rịt thuốc để chữa lành; không ai băng bó vết thương để nó lấy lại sức mà cầm gươm.
22 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, Ta chống lại Pha-ra-ôn, vua Ai Cập, và sẽ bẻ hai cánh tay nó, cả cánh tay đang mạnh cùng với cánh tay bị gãy và làm cho gươm rớt khỏi tay nó.
23 Ta sẽ làm cho dân Ai Cập tan lạc trong các dân và rải chúng ra trong các nước.
24 Ta sẽ làm cho cánh tay vua Ba-by-lôn thêm mạnh, đặt gươm Ta trong tay vua ấy, nhưng Ta sẽ bẻ gãy cánh tay của Pha-ra-ôn. Pha-ra-ôn sẽ rên rỉ trước mặt vua Ba-by-lôn như một người bị thương sắp chết vậy.
25 Ta sẽ làm cho hai cánh tay của vua Ba-by-lôn mạnh mẽ, nhưng hai cánh tay của Pha-ra-ôn thì sẽ xụi xuống. Chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Ta trao gươm Ta trong tay vua Ba-by-lôn, và vua ấy sẽ giơ gươm ấy ra chống xứ Ai Cập.
26 Ta sẽ làm tan lạc dân Ai Cập trong các dân, rải chúng ra trong các nước và chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’”
1 Vào ngày mùng một, tháng ba, năm thứ mười một, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy nói với Pha-ra-ôn, vua Ai Cập, cùng cả đoàn dân của vua rằng: ‘Sự lớn mạnh của ngươi so sánh với ai?
3 Hãy xem A-si-ri: Ngày trước nó giống như cây bá hương của Li-ban, Cành lá đẹp đẽ, rợp bóng như rừng, Thân cao lớn Và ngọn cao vút tận mây.
4 Các dòng nước nuôi nó, Các mạch nước ngầm làm cho nó lớn lên, Khiến cho các dòng sông Chảy quanh chỗ nó trồng, Và cho các con kênh Tưới mọi cây cối ngoài đồng.
5 Vì thế, cây bá hương ấy Cao hơn tất cả các cây ngoài đồng, Cành lá um tùm, Nhánh nó vươn dài ra Nhờ có nhiều nước.
6 Mọi giống chim trời Làm tổ trên cành nó; Mọi loài thú đồng Đẻ con dưới nhánh nó, Và tất cả các nước lớn Đều núp dưới bóng nó.
7 Nó xinh tốt bởi thân to lớn, Nhánh vươn dài ra, Vì rễ nó đâm xuống Chỗ có nhiều nước.
8 Chẳng có cây bá hương nào trong vườn Đức Chúa Trời Sánh được với nó. Cây tùng không bằng cành nó, Cây bàng cũng không bằng nhánh nó. Chẳng có cây nào của vườn Đức Chúa Trời Xinh tốt bằng nó cả.
9 Ta đã làm cho nó xinh tốt, Với cành lá sum suê; Tất cả những cây của Ê-đen Là những cây trong vườn Đức Chúa Trời Đều ganh tị với nó.’
10 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Vì nó cao lớn, ngọn cao vút tận mây và lòng nó kiêu ngạo vì vẻ cao lớn ấy,
11 cho nên Ta sẽ phó nó vào tay một người hùng mạnh của các nước để xử lý nó. Ta đã đuổi nó ra vì những tội ác nó.
12 Một dân hung bạo nhất trong tất cả các dân ngoại sẽ chặt nó và bỏ lại. Những nhánh nó rơi xuống trên các núi và trong mọi thung lũng; những cành nó bị gãy nơi bờ khe trong xứ và mọi dân trên đất tránh xa bóng nó và lìa bỏ nó.
13 Mọi loài chim trời sẽ đậu trên sự đổ nát của nó và mọi loài thú đồng sẽ đến nghỉ trên những cành nó,
14 để chẳng có cây nào trồng gần nước dám kiêu ngạo về sự cao lớn mình hoặc về ngọn cây cao vút tận mây. Không có cây nào được các dòng nước tưới mà cao lớn như thế; tất cả chúng bị phó cho sự chết, cho vực sâu của đất ở giữa con cái loài người và cho những kẻ sa xuống hố thẳm!’
15 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ngày mà nó xuống âm phủ, Ta sẽ khiến người ta than khóc vì nó; Ta lấp vực sâu, ngăn các sông, chận những dòng nước lớn. Ta khiến Li-ban than khóc vì nó và mọi cây ngoài đồng bị héo tàn vì nó.
16 Ta làm cho các dân tộc nghe tiếng nó đổ xuống mà rúng động, khi Ta ném nó xuống tận âm phủ cùng với tất cả những kẻ sa xuống hố thẳm ấy! Bấy giờ, mọi cây của Ê-đen, những cây xinh tốt, được tuyển chọn của Li-ban, tất cả những cây được tưới nước dồi dào, đều được an ủi trong vực sâu của đất.
17 Chúng cũng sa xuống âm phủ với nó, ở gần những kẻ bị gươm giết, tức là những kẻ vốn là đồng minh của nó và ở dưới bóng nó giữa các nước.’
18 Cây nào trong những cây của vườn Ê-đen giống với ngươi về sự vinh hiển tôn trọng? Ngươi cũng sẽ bị xô xuống cùng với các cây của Ê-đen trong vực sâu của đất như vậy; ngươi sẽ nằm giữa những kẻ không chịu cắt bì, với những kẻ đã bị gươm giết. Pha-ra-ôn và tất cả thần dân của nó sẽ đồng chung số phận. Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
1 Vào ngày mùng một, tháng mười hai, năm thứ mười hai, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy làm một bài ai ca về Pha-ra-ôn, vua Ai Cập, rằng: ‘Ngươi giống như một con sư tử giữa các dân tộc; Khác nào con quái vật dưới biển, Vẫy đập giữa dòng nước. Ngươi lấy chân khuấy đục nước, Và làm cho các sông đầy bùn.’
3 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ta sẽ giăng lưới Ta trên ngươi, Với một đoàn người gồm nhiều dân tộc, Và chúng sẽ kéo ngươi lên trong lưới của Ta.
4 Ta sẽ bỏ ngươi lại trên đất, Và ném ngươi giữa đồng trống. Ta sẽ khiến mọi loài chim trời đậu trên ngươi, Và các loài thú khắp đất ăn thịt ngươi thỏa thích.
5 Ta sẽ rải thịt ngươi trên các núi, Và lấy xác ngươi lấp đầy các thung lũng.
6 Ta sẽ lấy máu ngươi tưới đất Cho đến tận các núi đồi; Các khe nước sẽ đầy xác ngươi.
7 Khi Ta dập tắt ngươi thì Ta sẽ che các tầng trời, Và làm các ngôi sao tối tăm; Dùng mây bao bọc mặt trời, Và mặt trăng sẽ không chiếu sáng nữa.
8 Ta sẽ làm cho ánh sáng của các vì sao trên trời, Tắt lịm trên ngươi, Và Ta sẽ đem sự mờ tối phủ trên đất ngươi,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
9 ‘Ta sẽ làm cho lòng của nhiều dân tộc bối rối, Khi Ta loan báo sự hủy diệt ngươi trong các dân tộc, Giữa các nước mà ngươi chưa biết đến.
10 Ta sẽ làm cho nhiều dân kinh hoàng về ngươi, Và các vua chúng sẽ vì cớ ngươi mà mất vía, Khi Ta vung gươm trước mặt chúng. Vào ngày ngươi sụp đổ, Mọi người đều kinh hãi từng phút từng giây, Lo lắng cho mạng sống mình.’
11 Thật vậy, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Gươm của vua Ba-by-lôn Sẽ tấn công ngươi.
12 Ta sẽ khiến đoàn dân đông đảo của ngươi ngã chết Dưới lưỡi gươm của những kẻ tàn bạo, Là những kẻ độc ác nhất trong các dân. Chúng sẽ đập tan sự kiêu ngạo của Ai Cập Và cả đoàn dân nó đều sẽ bị tiêu diệt.
13 Ta cũng sẽ hủy diệt tất cả súc vật nó Bên bờ sông lớn; Nước sẽ không còn bị khuấy đục bởi chân người, Hoặc bởi móng chân thú vật nữa.
14 Bấy giờ, Ta sẽ làm cho các dòng nước của chúng được trong sạch, Và làm cho các sông chúng chảy như dầu,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
15 ‘Khi Ta khiến đất Ai Cập thành nơi hoang vu, Và sự trù phú vốn có trong đất ấy bị vét sạch; Khi Ta đánh hạ tất cả dân cư ở đó, Thì chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
16 Đây là bài ai ca mà chúng sẽ than khóc. Những con gái các nước sẽ than khóc bằng một giọng thảm thương. Chúng sẽ hát bài ấy để khóc cho Ai Cập và cho tất cả dân cư nó,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
17 Vào năm thứ mười hai, ngày mười lăm của tháng, có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
18 “Hỡi con người, hãy than vãn về đoàn dân Ai Cập. Hãy xô dân ấy cùng với những con gái của các nước có danh tiếng xuống vực sâu của đất, khiến chúng đồng số phận với những kẻ bị sa xuống hố thẳm!
19 Ngươi đẹp hơn ai? Vậy hãy sa xuống và nằm chung với những kẻ không chịu cắt bì.
20 Phải, những kẻ ấy sẽ ngã xuống giữa những người đã bị gươm giết. Ai Cập bị phó cho gươm và bị giải đi cùng với cả đoàn dân nó!
21 Từ giữa âm phủ, những lính chiến rất mạnh bạo cùng những kẻ giúp đỡ nó sẽ nói về nó rằng: ‘Chúng đã xuống đó, chúng đã nằm yên với những kẻ chưa chịu cắt bì, là những kẻ bị gươm giết!’
22 A-si-ri ở tại đó với cả đoàn dân nó; chung quanh nó đều là mồ mả. Tất cả chúng đã bị giết và ngã chết bởi gươm.
23 Mồ mả nó ở những nơi sâu thẳm của hầm hố và dân nó đứng chung quanh mồ mả nó. Tất cả đều bị giết; chúng vốn là những kẻ gieo rắc sự kinh hoàng trên đất người sống mà nay đã ngã chết bởi gươm.
24 Tại đó có Ê-lam với cả đoàn dân ở chung quanh mồ mả nó. Tất cả đều bị giết và ngã chết bởi gươm. Những kẻ chưa chịu cắt bì ấy đã xuống nơi vực sâu của đất, tức là những kẻ đã gieo rắc sự kinh hoàng trên đất người sống. Chúng bị hổ thẹn cùng với những kẻ sa xuống hố thẳm.
25 Giường của nó bị đặt ở giữa những kẻ bị giết, cùng với đoàn dân đứng chung quanh mồ mả nó. Tất cả những kẻ chưa chịu cắt bì ấy đã chết bởi gươm vì chúng đã gieo rắc sự kinh hoàng trên đất người sống. Chúng phải chịu hổ thẹn cùng với những kẻ sa xuống hố thẳm, và người ta đã đặt nó giữa những kẻ bị giết.
26 Tại đó có Mê-siếc, Tu-banh và cả dân chúng của nó; mồ mả của chúng ở chung quanh chúng. Tất cả đều là những kẻ chưa chịu cắt bì bị giết bởi gươm, vì chúng đã gieo rắc sự kinh hoàng trên đất người sống.
27 Chúng không nằm chung với những lính chiến mạnh dạn, chưa chịu cắt bì đã ngã chết, tức là những người đã xuống âm phủ cùng với khí giới đánh giặc của mình. Người ta đã đặt gươm dưới đầu chúng, và tội ác chúng chất trên hài cốt chúng vì chúng đã gieo rắc sự kinh hoàng cho những lính chiến mạnh bạo trên đất người sống.
28 Nhưng ngươi sẽ bị đập tan giữa những kẻ chưa chịu cắt bì và sẽ nằm chung với những kẻ bị giết bởi gươm.
29 Ê-đôm ở tại đó với các vua và cả các nhà lãnh đạo nó; dù là những người mạnh mẽ, chúng cũng bị đặt chung với những kẻ bị giết bởi gươm. Chúng nằm chung với những kẻ chưa chịu cắt bì và với những kẻ sa xuống hố thẳm.
30 Tại đó cũng có tất cả những nhà lãnh đạo ở phương bắc, và tất cả dân Si-đôn đều đi xuống với những kẻ bị giết, mặc dù chúng đã dùng sức mạnh làm cho người ta kinh hoàng. Chúng nằm xuống như những kẻ chưa chịu cắt bì cùng với những kẻ bị giết bởi gươm; chúng phải bị hổ thẹn cùng với những kẻ sa xuống hố thẳm.
31 Pha-ra-ôn thấy chúng thì được an ủi về cả đoàn dân mình, tức là Pha-ra-ôn và cả đạo binh mình đã bị giết bởi gươm, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
32 Mặc dù Ta để cho Pha-ra-ôn gieo rắc sự kinh khiếp trên đất người sống, nhưng nó và cả dân của nó sẽ nằm giữa những kẻ chưa chịu cắt bì và những kẻ đã bị giết bởi gươm,” Chúa Giê-hô-va phán vậy.
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy nói với dân tộc con và cảnh báo họ rằng: ‘Khi Ta sai gươm đến trên một đất nào và dân đất ấy chọn một người trong chúng để làm người canh gác;
3 người ấy thấy gươm đến trong đất thì thổi kèn để cảnh báo dân chúng.
4 Nếu ai nghe tiếng kèn mà không chịu nghe lời cảnh báo, và gươm đến bắt lấy nó thì máu của nó sẽ đổ lại trên đầu nó.
5 Vì nó đã nghe tiếng kèn mà không cảnh giác nên máu của nó sẽ đổ lại trên nó. Nhưng nếu nó chịu nghe lời cảnh báo thì cứu được mạng sống mình.
6 Trái lại, nếu người canh gác thấy gươm đến mà không thổi kèn để cảnh báo dân chúng, nên gươm đến cướp mạng sống của một người nào đó thì người đó sẽ chết trong sự gian ác mình, nhưng Ta sẽ đòi máu nó nơi tay người canh gác.’
7 Nầy hỡi con người, Ta đã lập con làm người canh gác cho nhà Y-sơ-ra-ên, nên hãy nghe lời từ miệng Ta và thay Ta mà cảnh cáo chúng.
8 Khi Ta phán cùng kẻ dữ rằng: ‘Hỡi kẻ dữ, ngươi chắc chắn sẽ chết!’ Nếu con không cảnh cáo kẻ dữ phải từ bỏ đường lối xấu xa của nó, thì kẻ dữ ấy sẽ chết trong sự gian ác mình, nhưng Ta sẽ đòi máu nó nơi tay con.
9 Ngược lại, nếu con đã cảnh cáo kẻ dữ phải từ bỏ đường lối xấu xa của nó mà nó không chịu từ bỏ, thì nó sẽ chết trong sự gian ác nó nhưng con đã giải cứu mạng sống mình.
10 Hỡi con người, hãy nói với nhà Y-sơ-ra-ên rằng: ‘Các ngươi nói: Vì sự gian ác và tội lỗi chúng tôi chất nặng trên chúng tôi khiến chúng tôi hao mòn vì nó; làm sao chúng tôi có thể sống được?’
11 Hãy nói với chúng rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Thật như Ta hằng sống, Ta chẳng vui về sự chết của kẻ dữ, nhưng vui vì nó từ bỏ đường lối mình và được sống. Các ngươi hãy từ bỏ, từ bỏ đường lối xấu xa của mình đi! Sao các ngươi muốn chết, hỡi nhà Y-sơ-ra-ên?’
12 Về phần con, hỡi con người, hãy nói với dân tộc con rằng: Sự công chính của người công chính sẽ không cứu được nó khi nó phạm tội, và sự dữ của kẻ dữ sẽ không làm cho nó sa ngã một khi nó đã từ bỏ điều dữ ấy. Người công chính sẽ không nhờ sự công chính vốn có của mình mà được sống trong ngày mình phạm tội.
13 Dù Ta có nói với người công chính rằng nó chắc chắn sẽ sống, tuy nhiên, nếu nó cậy sự công chính mình mà phạm tội, thì chẳng có một việc công chính nào của nó được nhớ đến nhưng nó sẽ chết trong sự gian ác mình đã phạm.
14 Khi Ta nói với kẻ dữ rằng: ‘Ngươi chắc chắn sẽ chết!’ Nếu kẻ dữ ấy từ bỏ tội lỗi và làm điều công bình, chính trực;
15 nếu nó trả lại của cầm, hoàn trả vật nó đã cướp, bước theo lệ luật của sự sống và không phạm điều gian ác, thì chắc chắn nó sẽ sống và không chết đâu.
16 Chẳng có một tội nào nó đã phạm sẽ bị nhớ lại để chống lại nó; nó đã làm điều công bình, chính trực, chắc chắn nó sẽ sống.
17 Nhưng dân tộc con nói rằng: ‘Đường lối của Chúa không ngay thẳng’ trong khi chính đường lối của chúng mới không ngay thẳng.
18 Nếu người công chính từ bỏ sự công chính của mình mà phạm điều gian ác thì nó sẽ chết trong đó.
19 Nếu kẻ dữ từ bỏ điều dữ của mình và làm điều công bình, chính trực, thì nhờ đó nó sẽ sống.
20 Nhưng các ngươi nói rằng: ‘Đường lối của Chúa không ngay thẳng!’ Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, Ta sẽ phán xét các ngươi, mỗi người theo việc mình làm.”
21 Vào ngày mồng năm, tháng mười, năm thứ mười hai, sau khi chúng tôi bị bắt đi lưu đày, có một người đã trốn khỏi Giê-ru-sa-lem đến nói với tôi rằng: “Thành đã bị thất thủ rồi!”
22 Bấy giờ, vào buổi chiều trước khi người trốn thoát ấy đến, tay Đức Giê-hô-va ở trên tôi và Ngài đã mở miệng tôi trước khi người trốn thoát ấy đến vào buổi sáng. Vậy miệng tôi được mở ra và tôi không còn bị câm nữa.
23 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
24 “Hỡi con người, những kẻ ở trong nơi đổ nát trên đất Y-sơ-ra-ên nói rằng: ‘Áp-ra-ham chỉ có một mình mà đã hưởng được đất nầy. Còn chúng ta đông người thì chắc chắn đất nầy sẽ được ban cho chúng ta làm cơ nghiệp.’
25 Vì thế, hãy bảo chúng rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Các ngươi ăn huyết của thú vật, mắt hướng về thần tượng mình và làm đổ máu, các ngươi sẽ được hưởng đất nầy sao?
26 Các ngươi cậy gươm mình phạm những điều kinh tởm; mỗi người trong các ngươi làm nhục vợ của kẻ lân cận mình. Các ngươi sẽ được hưởng đất nầy sao?’
27 Vậy con hãy nói với chúng rằng: Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, những người ở nơi đổ nát sẽ ngã chết bởi gươm, và Ta sẽ phó những kẻ ở ngoài đồng cho thú vật cắn nuốt; còn những kẻ ở trong các đồn lũy, hang hố thì sẽ chết vì dịch bệnh.
28 Ta sẽ làm đất nầy trở nên hoang vu, điêu tàn, quyền thế mà nó tự hào sẽ bị diệt đi; các núi của Y-sơ-ra-ên sẽ trở nên hoang vu đến nỗi chẳng có ai qua lại nữa.
29 Bấy giờ, chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Ta làm cho đất nầy trở nên hoang vu, điêu tàn vì mọi điều kinh tởm mà chúng đã làm.’
30 Hỡi con người, dân tộc con ở dọc tường thành và trước cửa nhà bàn tán về con; chúng nói với nhau, người nầy bảo người kia: ‘Xin hãy đến nghe sứ điệp từ Đức Giê-hô-va.’
31 Chúng kéo cả đoàn mà đến với con; dân Ta ngồi trước mặt con và lắng nghe con nhưng chúng không làm theo. Miệng chúng nói những lời đầy yêu thương nhưng lòng chúng chỉ tìm lợi bất chính.
32 Nầy, chúng coi con như là kẻ hát hay, có giọng tốt và đàn giỏi; chúng nghe lời con nói nhưng không làm theo.
33 Vì vậy, khi tai nạn nầy xảy đến, và kìa, nó đang đến, thì chúng biết rằng có một nhà tiên tri đang ở giữa chúng.”
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy nói tiên tri chống lại những người chăn của Y-sơ-ra-ên; hãy nói tiên tri và bảo những người chăn ấy rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Khốn cho những kẻ chăn của Y-sơ-ra-ên là những kẻ chỉ lo nuôi mình! Chẳng phải những người chăn phải nuôi bầy chiên sao?
3 Các ngươi ăn mỡ sữa, mặc lông chiên, giết những con chiên mập mà các ngươi không cho bầy chiên ăn!
4 Các ngươi chẳng làm cho những con chiên bệnh được mạnh, chẳng chữa lành những con đau, chẳng rịt thuốc những con bị thương; chẳng đem những con bị đuổi trở về, chẳng tìm những con bị lạc mất, nhưng các ngươi lại lấy sự độc ác, gay gắt mà cai trị chúng.
5 Vì không có người chăn thì chúng tan lạc, và khi đã tan lạc thì chúng trở nên mồi cho tất cả loài thú ngoài đồng.
6 Chiên Ta tan lạc trên mọi núi và mọi đồi cao; chiên Ta bị phân tán khắp mặt đất, chẳng có ai kiếm, chẳng có ai tìm.’
7 Vậy nên, hỡi những người chăn, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va:
8 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, vì không có người chăn nên bầy chiên Ta đã làm mồi và đã trở thành đồ ăn cho mọi loài thú đồng. Những người chăn của Ta cũng không tìm kiếm chiên Ta, nhưng chúng chỉ lo nuôi mình mà không nuôi chiên Ta.’
9 Vì thế, hỡi những người chăn, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va:
10 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy Ta chống lại những người chăn đó và Ta sẽ đòi lại chiên của Ta nơi tay chúng. Ta không để cho chúng chăn chiên của Ta nữa, và chúng cũng không thể tự chăn chính mình nữa. Ta sẽ giải cứu chiên Ta khỏi miệng chúng để chiên không làm đồ ăn cho chúng.’
11 ‘Chúa Giê-hô-va phán: Nầy chính Ta sẽ tìm chiên Ta, Ta sẽ tìm kiếm chúng.
12 Như người chăn tìm kiếm bầy mình trong ngày nó ở giữa những chiên mình bị tan lạc, thì Ta cũng sẽ tìm kiếm chiên Ta như vậy. Ta sẽ giải cứu chúng khỏi mọi nơi mà chúng đã bị tan lạc trong ngày mây mù tăm tối.
13 Ta sẽ đem chúng ra khỏi giữa các dân; Ta sẽ tập hợp chúng lại từ các nước và đem chúng về trong đất riêng của chúng. Ta sẽ chăn chúng trên các núi của Y-sơ-ra-ên, kề khe nước và trong mọi khu dân cư trong xứ.
14 Ta sẽ nuôi chúng trong những đồng cỏ tốt và chuồng chúng sẽ ở trên các núi, nơi đất cao của Y-sơ-ra-ên. Ở đó, chúng sẽ nghỉ trong chuồng êm ấm và ăn cỏ trong đồng cỏ màu mỡ, tức là trên các núi của Y-sơ-ra-ên.
15 Chính Ta sẽ chăn chiên Ta và cho chúng an nghỉ,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
16 Ta sẽ tìm con chiên lạc mất, dắt con chiên bị đuổi trở về, rịt lành con chiên bị thương và làm cho con chiên yếu được mạnh. Nhưng Ta sẽ hủy diệt những con mập và mạnh. Ta sẽ dùng sự công chính để chăn chúng.
17 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Còn về các ngươi là bầy chiên Ta, nầy, Ta phán xét giữa chiên và chiên, giữa chiên đực và dê đực.
18 Các ngươi ăn trong đồng cỏ xinh tốt chưa đủ sao mà lại lấy chân giày đạp cỏ còn lại? Các ngươi đã uống nước trong chưa đủ sao mà lại lấy chân làm vẩn đục nước còn thừa?
19 Còn bầy chiên của Ta thì phải ăn cỏ mà chân các ngươi đã giày đạp, và uống nước mà chân các ngươi đã làm vẩn đục!’
20 Vậy nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, chính Ta sẽ phán xét giữa những chiên mập và chiên gầy.
21 Vì các ngươi lấy hông, lấy vai mà đẩy, lấy sừng mà húc tất cả chiên con yếu ớt cho đến chừng các ngươi đã làm tan lạc chúng ra ngoài.
22 Nhưng Ta sẽ giải cứu bầy chiên Ta, chúng sẽ không làm mồi nữa, và Ta sẽ phán xét giữa chiên và chiên.
23 Ta sẽ lập trên chúng chỉ một người chăn, người sẽ nuôi chúng, tức là Đa-vít đầy tớ Ta. Chính người sẽ nuôi chúng, làm người chăn của chúng.
24 Ta, Đức Giê-hô-va, sẽ làm Đức Chúa Trời của chúng, và Đa-vít, đầy tớ Ta, sẽ làm vua giữa chúng. Ta Đức Giê-hô-va đã phán vậy.
25 Bấy giờ, Ta sẽ lập một giao ước hòa bình với bầy chiên Ta. Ta sẽ đuổi những thú dữ trong xứ đi để dân Ta có thể ở yên ổn trong hoang mạc và ngủ trong rừng.
26 Ta sẽ làm cho chúng với các miền chung quanh đồi Ta trở nên nguồn phước. Ta sẽ khiến mưa sa nơi mùa thuận tiện; đó sẽ là cơn mưa phước lành.
27 Cây ngoài đồng sẽ ra trái và đất sẽ sinh hoa lợi. Chúng sẽ ở yên trong đất mình và sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Ta đã bẻ gãy những đòn của ách chúng, và đã giải cứu chúng khỏi tay những kẻ bắt chúng phục dịch.
28 Chúng sẽ chẳng làm mồi của các dân ngoại nữa, và những loài thú của đất sẽ chẳng cắn xé chúng nữa. Chúng sẽ ở yên ổn, chẳng ai làm cho sợ hãi.
29 Ta sẽ lập cho chúng một nông trại danh tiếng, chúng sẽ không chết đói trong đất mình nữa, và cũng không còn bị các lân bang lăng nhục nữa.
30 Chúng sẽ biết Ta, Đức Giê-hô-va, là Đức Chúa Trời của chúng ở cùng chúng và biết rằng nhà Y-sơ-ra-ên là dân Ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
31 Các ngươi là chiên của Ta, là chiên của đồng cỏ Ta; các ngươi là loài người và Ta là Đức Chúa Trời của các ngươi,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
1 Lời của Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy xây mặt hướng về núi Sê-i-rơ và nói tiên tri chống lại nó.
3 Hãy nói với chúng, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi núi Sê-i-rơ, nầy, Ta chống lại ngươi! Ta sẽ giơ tay ra chống lại ngươi, làm cho ngươi trở nên hoang vu, điêu tàn.
4 Ta sẽ làm cho các thành của ngươi ra hoang mạc và ngươi sẽ trở nên hoang vu. Bấy giờ, ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
5 Vì ngươi còn mang mối thù xa xưa và đã phó con cái Y-sơ-ra-ên vào gươm đao trong ngày tai họa của họ vào thời điểm cuối cùng.’
6 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, Ta sẽ phó ngươi trong máu, và máu sẽ đuổi theo ngươi. Vì ngươi không ghét chuyện làm đổ máu, nên máu sẽ đuổi theo ngươi!
7 Vậy Ta sẽ làm cho núi Sê-i-rơ hoang vu, điêu tàn và khiến nó bị hủy diệt, không còn người qua kẻ lại nữa.
8 Ta sẽ làm cho các núi nó đầy những kẻ bị giết; những người bị gươm giết sẽ ngã xuống trên các đồi của ngươi, dưới các thung lũng và mọi khe suối của ngươi.
9 Ta sẽ làm cho ngươi ra hoang vu đời đời; các thành của ngươi sẽ không có dân cư ở nữa và các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
10 Vì ngươi có nói rằng: “Hai dân tộc ấy và hai nước ấy sẽ thuộc về tôi và chúng tôi sẽ chiếm hữu chúng” mặc dù Đức Giê-hô-va đang hiện diện ở đó.’
11 Cho nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật như Ta hằng sống, Ta sẽ đối xử với ngươi theo cơn giận và lòng ghen ghét mà ngươi đã đối xử với họ khi thù ghét họ, và Ta sẽ bày tỏ chính mình Ta ở giữa họ khi Ta phán xét ngươi.
12 Ngươi sẽ biết Ta, Đức Giê-hô-va, đã nghe những lời sỉ nhục mà ngươi đã nói ra chống lại các núi Y-sơ-ra-ên, rằng: “Các núi ấy đã bị hoang vu và đã phó cho chúng ta ăn nuốt.”
13 Các ngươi đã lấy miệng tôn cao mình để chống lại Ta và đã nói nhiều điều xúc phạm Ta. Thật Ta, đã nghe điều đó!’
14 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Trong khi cả trái đất vui mừng thì Ta sẽ làm cho ngươi trở thành hoang vu.’
15 Vì ngươi đã reo vui khi sản nghiệp nhà Y-sơ-ra-ên bị hoang vu, cho nên Ta cũng đối xử với ngươi như vậy. Hỡi núi Sê-i-rơ, ngươi với cả Ê-đôm, tức là cả xứ ấy sẽ bị hoang vu, và chúng sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.”
1 Hỡi con người, hãy nói tiên tri về các núi của Y-sơ-ra-ên rằng: “Hỡi các núi của Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va!
2 Chúa Giê-hô-va phán: Vì kẻ thù có nói về các ngươi rằng: ‘Ha ha! Những gò cao đời xưa đã thuộc về sản nghiệp của chúng ta rồi!’”
3 Vì thế, hãy nói tiên tri rằng: “Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật, vì chúng đã làm cho các ngươi nên hoang vu và tấn công các ngươi từ mọi phía để các ngươi trở nên sản nghiệp của dân sót lại của các nước và các ngươi bị dân chúng chê bai, đàm tiếu.’
4 Do đó, hỡi các núi của Y-sơ-ra-ên, hãy nghe lời của Chúa Giê-hô-va: ‘Chúa Giê-hô-va phán với các núi và các gò, với khe suối và thung lũng, với nơi đổ nát và với các thành bị bỏ hoang đã phó cho dân sót lại của các nước chung quanh cướp bóc và nhạo báng’
5 Vì thế, đây là điều Chúa Giê-hô-va phán: ‘Thật trong cơn ghen tương nóng nảy, Ta công bố chống lại dân sót của các nước và cả Ê-đôm, là những kẻ đầy lòng vui mừng và khinh dể, định lấy đất của Ta làm sản nghiệp riêng cho chúng để chúng cướp lấy các đồng cỏ.’
6 Vậy nên, hãy nói tiên tri về đất của Y-sơ-ra-ên; hãy nói với các núi và các đồi, khe suối và thung lũng rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Thật, Ta phán trong cơn ghen tuông và nóng giận của Ta vì các ngươi đã bị các nước sỉ nhục.’
7 Vì thế, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ta đã thề rằng, các nước chung quanh các ngươi cũng sẽ bị sỉ nhục.
8 Còn các ngươi, các núi Y-sơ-ra-ên, sẽ sinh nhánh và ra trái cho dân Y-sơ-ra-ên, vì họ sắp trở về.
9 Nầy, Ta hướng về các ngươi, quay lại với các ngươi và các ngươi sẽ được cày cấy gieo giống.
10 Trên đất các ngươi, Ta sẽ gia tăng dân số cả nhà Y-sơ-ra-ên. Các thành sẽ có người ở, các nơi đổ nát sẽ được xây dựng lại.
11 Ta sẽ thêm loài người và loài vật trên đất các ngươi, chúng sẽ gia tăng và nẩy nở. Ta sẽ làm cho các ngươi đông dân như ngày xưa và ban ơn cho các ngươi nhiều hơn thuở ban đầu. Bấy giờ, các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.
12 Ta sẽ làm cho có dân cư sống trên đất của ngươi, tức là dân Y-sơ-ra-ên của Ta. Thật, họ sẽ được ngươi làm sở hữu và ngươi sẽ là sản nghiệp của họ; ngươi sẽ không làm mất con cái họ nữa.’”
13 Chúa Giê-hô-va phán: “Vì người ta nói với các ngươi rằng: ‘Hỡi đất, ngươi nuốt người ta và làm mất con cái của dân ngươi’
14 Vì thế, ngươi chẳng nuốt người ta nữa và không làm mất con cái của dân ngươi nữa, Đức Giê-hô-va phán vậy.
15 Ta sẽ không để cho ngươi nghe những lời sỉ nhục của các nước nữa; ngươi sẽ không còn chịu sự khinh bỉ của các dân nữa và không khiến dân mình vấp phạm nữa, Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
16 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
17 “Hỡi con người, khi nhà Y-sơ-ra-ên ở trong đất mình, họ đã làm ô uế đất ấy bởi đường lối và việc làm của mình. Đường lối họ ở trước mặt Ta như là sự ô uế của một người đàn bà trong kỳ kinh nguyệt.
18 Ta đã đổ cơn thịnh nộ của Ta trên họ vì cớ huyết mà họ đã làm đổ ra trên đất, và vì họ đã làm ô uế đất ấy bởi thần tượng mình.
19 Ta đã làm cho họ tan lạc trong các dân và họ đã bị phân tán trong nhiều nước; Ta đã phán xét họ theo đường lối và việc làm của họ.
20 Nơi nào mà họ đã đến trong các nước, họ đều phạm danh thánh Ta đến nỗi người ta nói về họ rằng: ‘Đó là dân của Đức Giê-hô-va nhưng họ phải bị đày khỏi đất của Ngài!’
21 Nhưng Ta lo ngại cho danh thánh của Ta mà nhà Y-sơ-ra-ên đã phạm trong các dân tộc, là nơi họ đã đi đến.
22 Vì vậy, hãy nói với nhà Y-sơ-ra-ên rằng: ‘Chúa Giê-hô-va phán: Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, không phải vì cớ các ngươi mà Ta phải hành động, nhưng vì cớ danh thánh Ta mà các ngươi đã xúc phạm trong các dân là nơi các ngươi đã đi đến.
23 Ta sẽ thánh hóa danh vĩ đại của Ta, là danh đã bị xúc phạm trong các dân; thật, giữa các dân đó, các ngươi đã xúc phạm danh ấy. Chúa Giê-hô-va phán: Như vậy, các dân tộc sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Ta bày tỏ trước mắt chúng sự thánh khiết của danh Ta qua các ngươi.
24 Ta sẽ thu lại các ngươi từ giữa các dân, nhóm các ngươi lại từ mọi nước và đem vào đất riêng của các ngươi.
25 Ta sẽ rưới nước trong trên các ngươi và các ngươi sẽ trở nên sạch; Ta sẽ tẩy sạch hết mọi sự ô uế và mọi thần tượng của các ngươi.
26 Ta sẽ ban lòng mới cho các ngươi và đặt Thần mới trong các ngươi. Ta sẽ cất lòng bằng đá khỏi xác thịt các ngươi và ban cho các ngươi lòng bằng thịt.
27 Ta sẽ đặt Thần Ta trong các ngươi và khiến các ngươi noi theo luật lệ Ta, thì các ngươi sẽ giữ mệnh lệnh Ta và làm theo.
28 Các ngươi sẽ ở trong đất mà Ta đã ban cho tổ phụ các ngươi; các ngươi sẽ làm dân Ta, và Ta sẽ làm Đức Chúa Trời các ngươi.
29 Ta sẽ giải cứu các ngươi khỏi mọi ô uế. Ta sẽ gọi lúa mì tốt lên, khiến cho nẩy nở thêm nhiều và không đem cơn đói kém đến trên các ngươi.
30 Ta sẽ thêm nhiều trái cây và hoa lợi của đồng ruộng để các ngươi không bị xấu hổ ở giữa các nước vì đói kém.
31 Bấy giờ, các ngươi sẽ nhớ lại đường lối xấu xa và việc làm không tốt của mình. Các ngươi sẽ ghê tởm chính mình vì tội lỗi và những điều kinh tởm của các ngươi.’
32 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Chẳng phải vì cớ các ngươi mà Ta làm như vậy, các ngươi phải biết điều đó. Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, hãy cảm thấy hổ thẹn và nhục nhã về đường lối mình!’
33 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Trong ngày mà Ta tẩy sạch mọi tội lỗi các ngươi, Ta sẽ làm cho các thành có dân ở và những nơi đổ nát sẽ được tái thiết.
34 Đất hoang vu sẽ được cày cấy thay vì bị bỏ hoang trước mắt mọi người đi qua.
35 Chúng sẽ nói rằng: “Đất hoang vu nầy đã trở nên như vườn Ê-đen; những thành đổ nát, hoang vu và điêu tàn, bây giờ đã được trùng tu và có dân ở!”
36 Bấy giờ, các dân tộc còn sót lại chung quanh các ngươi sẽ biết rằng Ta, Đức Giê-hô-va, đã xây dựng lại nơi bị tàn phá và trồng lại nơi bị phá hủy. Ta, Đức Giê-hô-va, đã phán và sẽ thực hiện điều đó.’
37 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ta còn muốn nhà Y-sơ-ra-ên cầu xin Ta để Ta làm điều nầy cho: Đó là Ta sẽ làm cho dân số họ gia tăng như một bầy chiên.
38 Các thành đổ nát sẽ đông người như những bầy chiên dâng làm tế lễ, như bầy chiên ở Giê-ru-sa-lem vào các kỳ lễ trọng thể. Và họ sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’”
1 Tay của Đức Giê-hô-va đặt trên tôi; Ngài dắt tôi ra bởi Thần Đức Giê-hô-va và đặt tôi giữa thung lũng; thung lũng ấy đầy những hài cốt.
2 Ngài dẫn tôi đi vòng quanh những hài cốt ấy. Kìa, có rất nhiều hài cốt trong thung lũng đó, và các hài cốt ấy rất khô.
3 Ngài phán với tôi rằng: “Hỡi con người, những hài cốt nầy có thể sống chăng?” Tôi thưa: “Lạy Chúa Giê-hô-va, chính Chúa biết điều đó!”
4 Ngài lại phán với tôi: “Hãy nói tiên tri về hài cốt ấy và bảo chúng: ‘Hỡi hài cốt khô, hãy nghe lời Đức Giê-hô-va.’
5 Chúa Giê-hô-va phán với những hài cốt ấy rằng: ‘Nầy, Ta sẽ phú hơi thở vào trong các ngươi và các ngươi sẽ sống.
6 Ta sẽ đặt gân vào trong các ngươi, sẽ khiến thịt mọc lên trên các ngươi và che các ngươi bằng da. Ta sẽ phú hơi thở trong các ngươi và các ngươi sẽ sống; rồi các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va.’”
7 Vậy, tôi nói tiên tri như Ngài đã phán dặn. Khi tôi đang nói tiên tri thì có tiếng động mạnh và những xương hợp lại, ráp thành từng bộ với nhau.
8 Tôi nhìn thấy gân và thịt sinh ra trên những xương ấy, có da bao bọc nhưng không có hơi thở ở trong.
9 Bấy giờ Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, hãy nói tiên tri cùng gió; hãy nói tiên tri và bảo gió rằng Chúa Giê-hô-va phán: Hỡi hơi thở, hãy đến từ gió bốn phương và thở trên những người bị giết chết để chúng được sống.”
10 Vậy tôi nói tiên tri như Ngài đã phán dặn, và hơi thở đi vào trong chúng. Chúng sống và đứng dậy trên chân mình, hợp thành một đạo quân rất lớn.
11 Ngài phán với tôi: “Hỡi con người, những hài cốt nầy là cả nhà Y-sơ-ra-ên. Nầy, chúng nói rằng: ‘Xương chúng tôi đã khô, niềm hi vọng chúng tôi đã mất, chúng tôi bị diệt sạch!’”
12 Vậy, hãy nói tiên tri và bảo chúng rằng Chúa Giê-hô-va phán: “Hỡi dân Ta, nầy, Ta sẽ mở mồ mả các ngươi, làm cho các ngươi ra khỏi mồ mả, và Ta sẽ đem các ngươi về trong đất của Y-sơ-ra-ên.
13 Hỡi dân Ta, các ngươi sẽ biết Ta là Đức Giê-hô-va khi Ta đã mở mồ mả các ngươi và đem các ngươi lên khỏi mồ mả.
14 Ta sẽ đặt Thần Ta trong các ngươi và các ngươi sẽ sống. Ta sẽ lập các ngươi trong đất riêng của các ngươi, rồi các ngươi sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va; Ta đã phán và Ta đã thực hiện,” Đức Giê-hô-va phán vậy.
15 Lại có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
16 “Hỡi con người, hãy lấy một cây gậy và viết trên nó rằng: ‘Cho Giu-đa và cho con dân Y-sơ-ra-ên liên kết với nó.’ Hãy lấy một cây gậy khác và viết trên đó: ‘Cho Giô-sép, tức là cây gậy của Ép-ra-im và của cả nhà Y-sơ-ra-ên liên kết với nó.’
17 Hãy ghép hai cây gậy ấy lại với nhau thành một cây trong tay con.
18 Khi dân tộc con hỏi: ‘Ông không giải thích cho chúng tôi những điều nầy có ý nghĩa gì sao?’
19 thì con hãy trả lời rằng Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, Ta sẽ lấy gậy của Giô-sép, tức là cây gậy ở trong tay Ép-ra-im, và của các bộ tộc Y-sơ-ra-ên liên kết với nó; Ta sẽ ghép nó với cây gậy của Giu-đa để làm nên chỉ một cây gậy mà thôi, và hai cây gậy sẽ trở thành một trong tay Ta.’
20 Con hãy cầm những cây gậy mà con đã viết chữ trên đó cho họ xem
21 và nói với họ rằng Chúa Giê-hô-va phán: ‘Nầy, Ta sẽ đem con cái Y-sơ-ra-ên ra khỏi các nước mà họ đã đi đến. Ta sẽ nhóm họ lại từ bốn phương và đem họ về trong đất riêng của họ.
22 Ta sẽ làm cho họ thành một nước trong đất ấy trên các núi của Y-sơ-ra-ên, và chỉ có một vua sẽ cai trị họ. Họ sẽ không còn là hai nước và không bị chia thành hai vương quốc nữa.
23 Họ sẽ không tự làm ô uế bởi các thần tượng nữa, hoặc bởi những vật đáng kinh tởm, hoặc bởi mọi vi phạm của mình. Ta sẽ giải cứu họ khỏi mọi nơi mà họ đã phạm tội. Ta sẽ tẩy sạch họ; họ sẽ làm dân Ta và Ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ.
24 Đầy tớ Ta là Đa-vít sẽ làm vua trên họ và tất cả sẽ chỉ có một người chăn mà thôi. Họ sẽ bước theo các mệnh lệnh của Ta; họ sẽ gìn giữ các luật lệ của Ta và làm theo.
25 Họ sẽ ở trong đất mà Ta đã ban cho đầy tớ Ta là Gia-cốp, và là đất mà tổ phụ các ngươi đã ở. Họ, con cái họ và các thế hệ tiếp nối của họ sẽ ở đó cho đến đời đời. Đầy tớ Ta là Đa-vít sẽ làm vua của họ mãi mãi.
26 Ta sẽ lập với họ một giao ước hòa bình, tức là giao ước đời đời giữa họ với Ta. Ta sẽ thiết lập và làm cho dân số họ gia tăng. Ta sẽ dựng đền thánh Ta giữa họ đời đời.
27 Ta sẽ ngự ở giữa họ; Ta sẽ làm Đức Chúa Trời của họ và họ sẽ làm dân Ta.
28 Bấy giờ, các nước sẽ biết Ta, Đức Giê-hô-va, đã làm cho dân Y-sơ-ra-ên ra thánh vì đền thánh Ta sẽ ở giữa họ đời đời.’”
1 Có lời Đức Giê-hô-va phán với tôi:
2 “Hỡi con người, hãy xây mặt hướng về Gót ở đất Ma-gốc là vua của Rô-sơ, Mê-siếc và Tu-banh mà nói tiên tri chống lại nó.
3 Con hãy nói rằng Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi Gót, vua của Rô-sơ, Mê-siếc và Tu-banh, nầy, Ta chống lại ngươi.
4 Ta sẽ quay ngươi lại, đặt móc trong hàm ngươi và đem ngươi ra trận cùng với cả đạo quân ngươi, ngựa cùng người cưỡi ngựa, tất cả đều mặc áo chiến và hợp thành một đoàn quân rất đông. Tất cả chúng đều mang những thuẫn lớn, thuẫn nhỏ và cầm gươm.
5 Những lính chiến của Ba Tư, Cút và Phút sẽ ở cùng chúng, tất cả đều mang thuẫn và đội mũ sắt.
6 Gô-me và tất cả quân đội nó; nhà Tô-ga-ma ở phía cực bắc với cả đạo quân nó, tức là nhiều dân ở với ngươi.
7 Ngươi hãy sẵn sàng; ngươi cùng tất cả dân chúng nhóm lại xung quanh ngươi khá sửa soạn trước. Ngươi sẽ chỉ huy chúng.
8 Sau nhiều ngày, ngươi sẽ được kêu gọi để chiến đấu. Trong những năm sau cùng, ngươi sẽ xâm lăng một xứ đã được giải cứu khỏi gươm, và dân của nó tập hợp từ nhiều dân tộc về vùng đồi núi Y-sơ-ra-ên, là nơi vốn bị hoang phế từ lâu. Họ đã được đem về từ các dân tộc và tất cả đều sống bình an.
9 Ngươi và cả đạo binh ngươi cùng với nhiều dân tộc ở với ngươi sẽ tiến tới, tấn công như vũ bão, như một đám mây bao phủ cả đất.’”
10 Chúa Giê-hô-va phán: “Trong những ngày đó, có những ý tưởng sẽ lóe lên trong trí ngươi và ngươi sẽ có mưu đồ độc ác.
11 Ngươi sẽ nói: ‘Ta sẽ đi đến xứ mà làng mạc không có thành quách, ta sẽ đến cùng những dân yên lặng, an ổn, tức là tất cả những người sống trong những nơi không có tường, không then và không cửa.
12 Ta sẽ thu chiến lợi phẩm và cướp phá rồi ra tay tấn công những nơi đổ nát mà nay đã có người ở và tiến đánh một dân được đem về từ các nước, tức là một dân có nhiều đàn súc vật và của cải đang cư ngụ tại trung tâm của xứ.’
13 Sê-ba và Đê-đan, những thương gia của Ta-rê-si và tất cả chiến sĩ trẻ của nó sẽ nói với ngươi rằng: ‘Có phải ngươi đến để cướp của? Có phải ngươi tập trung quân lính mình để đánh phá, cướp đi bạc và vàng, súc vật và của cải, và thu quá nhiều chiến lợi phẩm sao?’
14 Vì thế, hỡi con người, hãy nói tiên tri và bảo Gót rằng Chúa Giê-hô-va phán: ‘Trong ngày đó, ngươi không biết rằng dân Y-sơ-ra-ên của Ta đang sống bình yên sao?
15 Bấy giờ, ngươi sẽ đến từ nơi ngươi ở là vùng cực bắc, ngươi và nhiều dân ở với ngươi, tất cả đều cưỡi ngựa, một đoàn người rất đông họp thành một đạo quân hùng mạnh.
16 Hỡi Gót! Ngươi sẽ đến đánh dân Y-sơ-ra-ên Ta như một đám mây che phủ đất. Thật vậy, trong những ngày sau rốt, Ta sẽ khiến ngươi chinh phạt đất Ta để các dân tộc nhìn biết Ta khi Ta dùng ngươi để bày tỏ sự thánh khiết của Ta trước mắt chúng.’
17 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Chẳng phải thời xưa Ta đã dùng đầy tớ Ta là các nhà tiên tri của Y-sơ-ra-ên truyền phán sao? Trong những ngày ấy, họ nói tiên tri trong nhiều năm rằng Ta sẽ khiến ngươi đến đánh dân Ta.’
18 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Đây là điều sẽ xảy ra trong ngày đó: Khi Gót sẽ tấn công đất Y-sơ-ra-ên thì cơn giận của Ta sẽ nổi phừng lên trên mũi Ta.
19 Trong cơn ghen tuông và thịnh nộ, Ta nói rằng: Thật trong ngày đó sẽ có cơn động đất lớn xảy ra ở xứ Y-sơ-ra-ên.
20 Trước mặt Ta, cá biển, chim trời, loài thú đồng, tất cả những côn trùng bò trên đất, mọi người trên mặt đất đều sẽ run rẩy. Các núi đều bị quăng xuống, những vách đá đều đổ xuống, và tất cả tường thành đều bị sụp xuống đất.’
21 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Ta sẽ gọi gươm đến chống lại Gót trên mọi núi của Ta. Mọi người sẽ quay gươm chống lại anh em mình.
22 Ta sẽ thi hành sự phán xét chống lại nó bằng dịch bệnh và đổ máu. Ta sẽ khiến những trận mưa lớn, mưa đá, lửa và diêm sinh đổ xuống trên nó, trên đạo quân nó và nhiều dân đi với nó.
23 Như vậy, Ta sẽ bày tỏ sự vĩ đại và thánh khiết của Ta, và Ta sẽ được nhận biết trước mắt nhiều dân tộc. Chúng sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.’”
1 “Hỡi con người, hãy nói tiên tri chống lại Gót và bảo nó rằng Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi Gót vua của Rô-sơ, Mê-siếc và Tu-banh, nầy, Ta chống lại ngươi,
2 Ta sẽ quay ngươi lại. Ta sẽ dẫn ngươi đi và khiến ngươi đến từ vùng cực bắc, và đem ngươi lên trên các núi của Y-sơ-ra-ên.
3 Ta sẽ đánh rơi cây cung của ngươi khỏi tay trái và làm những mũi tên của ngươi rơi khỏi tay phải.
4 Ngươi sẽ ngã xuống trên các núi của Y-sơ-ra-ên; ngươi và tất cả đạo quân ngươi, cả đến những dân theo ngươi cũng vậy. Ta sẽ phó ngươi cho mọi loài chim và loài thú đồng làm thức ăn.
5 Ngươi sẽ ngã xuống trên đồng ruộng như Ta đã phán,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.
6 ‘Bấy giờ, Ta sẽ sai lửa giáng trên Ma-gốc và trên những kẻ ở an ổn nơi các hải đảo và chúng sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va.
7 Ta sẽ bày tỏ danh thánh Ta giữa dân Y-sơ-ra-ên Ta và Ta không để chúng nói phạm đến danh thánh Ta nữa. Các dân tộc sẽ biết rằng Ta là Đức Giê-hô-va, Đấng thánh của Y-sơ-ra-ên.
8 Nầy, điều ấy đang đến và sẽ xảy ra, Chúa Giê-hô-va phán vậy. Đây là ngày mà Ta đã công bố!
9 Bấy giờ, những dân cư các thành của Y-sơ-ra-ên sẽ đi ra để đốt và phó cho lửa các khí giới, thuẫn lớn và nhỏ, cung và tên, giáo và sào. Chúng sẽ đem chụm các thứ ấy trong suốt bảy năm.
10 Chúng sẽ không cần tìm củi ở ngoài đồng, không đốn gỗ trong rừng vì chúng lấy khí giới mà chụm lửa. Chúng sẽ bóc lột những kẻ đã bóc lột mình và cướp giựt những kẻ đã cướp giựt mình, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
11 Trong ngày ấy, Ta sẽ cho Gót một chỗ làm mồ chôn tại Y-sơ-ra-ên trong thung lũng của những du khách về phía đông của biển. Mồ chôn đó sẽ ngăn đường của du khách vì tại đó người ta sẽ chôn Gót và cả đoàn dân nó. Người ta sẽ gọi nơi đó là thung lũng của Ha-môn Gót.
12 Nhà Y-sơ-ra-ên sẽ phải mất bảy tháng để chôn xác chúng và tẩy sạch xứ sở.
13 Tất cả dân chúng trong xứ sẽ chôn chúng. Đó là một ngày trọng đại cho dân Y-sơ-ra-ên, tức là ngày mà Ta sẽ được vinh hiển, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
14 Họ sẽ thường xuyên sai những người đi khắp xứ để chôn những thây còn lại trên mặt đất và tẩy sạch đi. Sau bảy tháng, họ sẽ đi tìm kiếm.
15 Khi họ đi qua khắp xứ và thấy những hài cốt thì họ cắm một cột mốc bên cạnh cho đến khi những người đào huyệt đến chôn những hài cốt ấy trong thung lũng Ha-môn Gót.
16 Cũng sẽ có một thành được gọi tên là Ha-môn. Như vậy, người ta sẽ tẩy sạch xứ sở.’
17 Hỡi con người, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hãy nói với mọi loài chim và mọi loài thú đồng rằng: Hãy tụ họp lại từ bốn phương và vây quanh một sinh tế mà Ta dọn cho chúng mầy, tức là một sinh tế lớn trên các núi Y-sơ-ra-ên để chúng mầy được ăn thịt và uống máu.
18 Chúng mầy sẽ ăn thịt của người mạnh bạo, uống máu của các nhà lãnh đạo trong thiên hạ, những chiên đực, chiên con, dê đực, bò đực mập của Ba-san.
19 Chúng mầy sẽ ăn mỡ cho no, uống máu cho say từ sinh tế mà ta giết cho chúng mầy.
20 Nơi bàn Ta, chúng mầy sẽ ăn no nê thịt ngựa và thịt kẻ cưỡi ngựa, thịt của dũng sĩ và mọi lính chiến,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
21 “Ta sẽ bày tỏ vinh quang Ta ra trong các nước; tất cả các dân tộc sẽ thấy Ta thi hành sự phán xét và đặt tay Ta trên chúng.
22 Từ ngày đó về sau, nhà Y-sơ-ra-ên sẽ biết Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của họ.
23 Bấy giờ, các dân tộc sẽ biết rằng nhà Y-sơ-ra-ên đã bị lưu đày vì cớ tội lỗi của nó, vì nó đã phạm tội chống lại Ta. Chính vì vậy mà Ta ẩn mặt Ta với họ, phó họ vào tay những kẻ thù và tất cả đã ngã chết bởi gươm.
24 Ta sẽ đối xử với họ như thế vì sự ô uế và tội ác của họ, và Ta đã ẩn mặt với họ.
25 Cho nên, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Bây giờ, Ta sẽ đem những kẻ lưu đày của Gia-cốp trở về; Ta sẽ thương xót cả nhà Y-sơ-ra-ên và Ta sẽ ghen tuông vì danh thánh Ta.
26 Họ sẽ quên đi sự xấu hổ và mọi tội bất trung mà họ đã phạm với Ta khi họ được sống bình yên trong xứ sở mình, không còn sợ hãi ai cả.
27 Khi Ta đã đem họ về từ giữa các dân và quy tụ họ lại từ đất của kẻ thù họ, thì Ta sẽ bày tỏ sự thánh khiết Ta qua họ trước mắt nhiều nước.
28 Họ sẽ biết rằng Ta là Giê-hô-va Đức Chúa Trời của họ khi Ta để họ bị lưu đày trong các nước rồi quy tụ họ lại trong xứ của họ, chẳng để sót một ai.
29 Ta sẽ không ẩn mặt với họ nữa vì Ta sẽ đổ Thần Ta trên nhà Y-sơ-ra-ên,’ Chúa Giê-hô-va phán vậy.”
1 Vào năm thứ hai mươi lăm sau khi chúng ta bị lưu đày, vào đầu năm, ngày mùng mười của tháng, tức là mười bốn năm sau khi Giê-ru-sa-lem bị thất thủ, cũng trong ngày ấy, tay của Đức Giê-hô-va đặt trên tôi và Ngài đem tôi vào trong thành ấy.
2 Trong các khải tượng của Đức Chúa Trời, tôi thấy Ngài đem tôi vào đất Y-sơ-ra-ên và đặt tôi trên một hòn núi rất cao, trên núi đó, về phía nam, có một công trình kiến trúc giống như một thành.
3 Khi Ngài dẫn tôi vào đó, tôi thấy một người hình dáng như người bằng đồng. Người ấy đứng nơi hiên cửa, tay cầm một sợi dây gai và một cây sào để đo.
4 Người ấy bảo tôi: “Hỡi con người, hãy lấy mắt mà xem, lấy tai mà nghe và để lòng vào những việc mà tôi sẽ tỏ cho ông; vì để cho ông nhìn thấy mà ông được đem đến đây. Vậy hãy thuật lại mọi điều ông thấy cho nhà Y-sơ-ra-ên.”
5 Kìa, có một cái tường ngoài bao chung quanh đền thờ. Người ấy cầm trong tay một cây sào để đo, dài ba mét, tức sáu am-ma, mỗi am-ma nầy dài hơn mét thường một gang tay. Người ấy đo bề rộng của tường là một cây sào và bề cao là một cây sào.
6 Kế đó, người ấy đi đến nơi cổng phía đông, bước lên những tam cấp để đo ngạch cổng, bề rộng một cây sào; ngạch khác cũng rộng một cây sào.
7 Mỗi phòng dài một cây sào và rộng một cây sào. Giữa các phòng có một khoảng cách hai mét rưỡi; ngưỡng cửa gần bên tiền sảnh của cổng ấy rộng một cây sào.
8 Người ấy đo tiền sảnh của cổng phía trong, cũng một cây sào.
9 Người ấy đo tiền sảnh của cổng được bốn mét và những trụ nó được một mét. Đó là tiền sảnh của cổng phía trong.
10 Nơi cổng phía đông, mỗi bên có ba phòng, cả ba phòng đều có kích thước bằng nhau; và các cột mỗi bên cũng có kích thước bằng nhau.
11 Người ấy đo chiều rộng của lối vào cổng được năm mét và chiều dài được sáu mét rưỡi.
12 Trước các phòng, mỗi bên có một hàng rào cao nửa mét, và mỗi phòng hình vuông mỗi cạnh ba mét.
13 Người ấy đo cổng vào từ phía sau, từ mái của phòng nầy đến mái của phòng kia, được mười hai mét rưỡi chiều ngang; hai lối ra vào đối diện nhau.
14 Người ấy đo các trụ là ba mươi mét, gần các trụ ấy có hành lang bao quanh cổng vào.
15 Khoảng cách giữa cổng vào và tiền sảnh của cổng trong là hai mươi lăm mét.
16 Các phòng và những trụ nó ở phía trong cổng cho đến các tiền sảnh đều có những cửa sổ chấn song. Phía bên trong và chung quanh đó đều có những cửa sổ. Trên các trụ có những hình cây chà là.
17 Sau đó, người ấy dẫn tôi vào hành lang ngoài. Nầy, tại đây có những phòng và lối đi lót đá chung quanh hành lang; dọc lối đi lót đá ấy có ba mươi phòng.
18 Lối đi lót đá chạy dọc theo cổng, có chiều dài bằng cổng ấy. Đây là lối đi thấp có lót đá.
19 Người ấy đo khoảng cách từ phía trước cổng dưới cho đến phía trước hành lang trong, được năm mươi mét phía đông, và phía bắc cũng vậy.
20 Người lại đo chiều dài và chiều ngang của cổng phía bắc, dẫn đến hành lang ngoài.
21 Hai bên cổng, mỗi bên có ba phòng; các trụ và tiền sảnh cũng đồng kích thước với cổng thứ nhất: hai mươi lăm mét chiều dài và mười hai mét rưỡi chiều ngang.
22 Những cửa sổ, tiền sảnh và hình cây chà là của nó cũng đồng kích thước với cổng phía đông. Có bảy bậc thang dẫn lên cổng và một tiền sảnh ở bên trong nó.
23 Đối diện với cổng phía bắc và cổng phía đông là cổng dẫn vào hành lang trong. Người ấy đo từ cổng nầy đến cổng kia, được năm mươi mét.
24 Sau đó, người ấy dẫn tôi đi về phía nam. Nầy, tại đó có cổng phía nam. Người ấy đo các trụ và các tiền sảnh cũng đồng kích thước với nhau.
25 Tiền sảnh ấy có những cửa sổ chung quanh giống như những cửa sổ khác. Chiều dài của tiền sảnh nầy là hai mươi lăm mét và chiều ngang là mười hai mét rưỡi.
26 Có cầu thang bảy bậc dẫn lên cổng và một tiền sảnh ở bên trong nó; trên các trụ cả hai mặt đều có những hình cây chà là.
27 Hành lang trong có một cái cổng xây về hướng nam, và người ấy đo từ cổng nầy đến cổng kia về phía nam là năm mươi mét.
28 Kế đó, người ấy đem tôi vào hành lang trong qua cổng phía nam. Người ấy đo cổng phía nam và cổng ấy có đồng một kích thước với các cổng khác.
29 Các phòng, các trụ và tiền sảnh của nó có cùng một kích thước với nhau. Cổng và các tiền sảnh đều có những cửa sổ chung quanh. Các tiền sảnh có chiều dài là hai mươi lăm mét và chiều ngang là mười hai mét rưỡi.
30 Chung quanh có các tiền sảnh, chiều dài mười hai mét rưỡi, chiều ngang hai mét rưỡi.
31 Các tiền sảnh của cổng đối diện hành lang ngoài đều có các hình cây chà là trên các trụ nó và có cầu thang tám bậc để bước lên.
32 Kế đó, người ấy dẫn tôi vào hành lang trong về phía đông. Người đo cổng ấy và nó có cùng một kích thước với những cổng khác.
33 Những phòng, những trụ và tiền sảnh của nó có cùng một kích thước như những cái khác. Cổng nầy và tiền sảnh đều có những cửa sổ chung quanh; các tiền sảnh dài hai mươi lăm mét, rộng mười hai mét rưỡi.
34 Các tiền sảnh của cổng nầy đối diện với hành lang ngoài đều có hình cây chà là trên các trụ cả hai mặt và có một cầu thang tám bậc để bước lên.
35 Rồi người ấy đem tôi vào trong cổng phía bắc; người ấy đo cổng ấy và nó có cùng một kích thước với những cổng khác.
36 Những phòng, những trụ và những tiền sảnh của nó cũng có cùng kích thước và có những cửa sổ chung quanh. Cổng ấy có chiều dài hai mươi lăm mét, rộng mười hai mét rưỡi.
37 Những trụ của nó đối diện với hành lang ngoài đều có hình cây chà là trên các trụ ấy cả hai mặt, và có một cầu thang tám bậc để bước lên.
38 Một cái phòng có cửa ở gần các trụ của cổng ấy, là nơi người ta rửa các tế lễ thiêu.
39 Trong tiền sảnh của cổng, có hai cái bàn mỗi bên, trên đó người ta giết những sinh tế dùng cho tế lễ thiêu, tế lễ chuộc sự mắc lỗi và tế lễ chuộc tội.
40 Phía ngoài tiền sảnh, gần chỗ bước lên hướng về cổng phía bắc, có hai cái bàn; bên kia tiền sảnh của cổng cũng có hai cái bàn.
41 Như vậy, có bốn cái bàn ở bên nầy cổng và bốn cái bàn ở bên kia, tổng cộng là tám cái. Trên các bàn đó, người ta giết những sinh tế.
42 Lại có bốn cái bàn bằng đá vuông dùng cho tế lễ thiêu, dài nửa mét, rộng bảy mươi lăm cen-ti-mét, cao nửa mét. Người ta đặt trên đó những dụng cụ dùng để giết sinh tế cho tế lễ thiêu và các tế lễ khác.
43 Có những móc rộng bằng lòng bàn tay gắn bốn phía tường; thịt tế lễ phải để trên các bàn.
44 Phía ngoài cổng trong, có những phòng để cho người ca hát nơi hành lang kề bên cổng phía bắc, hướng về phía nam. Cũng có một phòng nữa về phía cổng đông, hướng về phía bắc.
45 Người ấy bảo tôi: “Cái phòng hướng về phía nam dành cho các thầy tế lễ trông coi đền thờ,
46 và cái phòng hướng về phía bắc dành cho các thầy tế lễ trông coi bàn thờ. Đó là các con trai của Xa-đốc, tức là trong vòng các con trai Lê-vi đến gần Đức Giê-hô-va để phụng sự Ngài.”
47 Sau đó, người ấy đo hành lang vuông, chiều dài năm mươi mét và chiếu ngang năm mươi mét. Bàn thờ thì ở trước đền thờ.
48 Kế đến, người ấy đem tôi vào tiền sảnh của đền thờ và người ấy đo các trụ của tiền sảnh, mỗi bên hai mét rưỡi; chiều ngang của cổng là bảy mét, chiều sâu của cổng mỗi bên một mét rưỡi.
49 Tiền sảnh có chiều dài mười mét và chiều ngang năm mét rưỡi. Có một cầu thang mười bậc dẫn lên tiền sảnh và bên cạnh các trụ có hai cây cột, mỗi bên một cây.
1 Sau đó, người ấy đem tôi vào trong đền thờ và người ấy đo các trụ. Các trụ có bề ngang ba mét mặt nầy và ba mét mặt kia; tức là bằng bề ngang của các trụ đền tạm thuở xưa.
2 Chiều ngang của cửa vào là năm mét, hai mét rưỡi bên nầy, hai mét rưỡi bên kia. Người ấy đo phía ngoài đền thánh, có chiều dài hai mươi mét và chiều ngang mười mét.
3 Người ấy vào bên trong và đo các trụ cửa vào là một mét; chiều cao của cửa là ba mét và chiều rộng của cửa ba mét rưỡi.
4 Người ấy đo phía trong cùng của đền thánh, chiều dài mười mét, chiều rộng mười mét. Người ấy nói với tôi: Đây là nơi chí thánh.
5 Rồi người ấy đo tường của đền thờ dày ba mét; chiều ngang của những phòng bên hông khắp chung quanh nhà là hai mét.
6 Những phòng bên hông có ba tầng, mỗi tầng ba mươi phòng; những phòng ấy giáp với một bức tường chạy chung quanh đền thờ dùng làm cái đà cho các phòng bên hông để chúng không gác lên trên tường đền thờ.
7 Những phòng bên hông càng lên cao càng rộng. Công trình kiến trúc chung quanh đền thờ được xây theo kiểu càng lên cao tường càng hẹp, cho nên phòng càng lên cao càng rộng. Người ta đi lên từ tầng dưới đến tầng trên xuyên qua tầng giữa.
8 Tôi cũng thấy đền thờ nằm trên một cái nền cao bằng một cây sào, tức là ba mét; nền của các phòng bên hông cũng vậy.
9 Bề dày của tường ngoài của các phòng bên hông là hai mét rưỡi; tường ấy dài hơn nền của các nhà bên hông là hai mét rưỡi.
10 Khoảng cách giữa các phòng bên hông đền thờ và các phòng khác rộng mười mét, chạy chung quanh đền thờ.
11 Những cửa của các phòng bên hông mở ra về phần đất trống, một cửa hướng về phía bắc, một cửa hướng về phía nam; và phần đất trống đó rộng hai mét rưỡi.
12 Tòa nhà đối diện với sân đền thờ, về hướng tây, rộng ba mươi lăm mét. Tường bao quanh tòa nhà ấy dày hai mét rưỡi, dài bốn mươi lăm mét.
13 Tiếp theo, người ấy đo đền thờ dài năm mươi mét; khoảng sân đền thờ, tòa nhà với tường của nó cũng dài năm mươi mét.
14 Chiều ngang của mặt tiền tòa nhà và sân đền thờ về phía đông là năm mươi mét.
15 Kế đó, người ấy đo chiều dài của các tòa nhà đối diện với sân phía sau đền thờ, kể cả hành lang hai bên là năm mươi mét. Đền thờ phía trong và phía ngoài, các tiền sảnh đối diện hành lang,
16 các ngưỡng cửa, các cửa sổ chấn song, các hành lang chung quanh ba tầng ấy, phía trước các ngưỡng cửa, tất cả đều bọc bằng ván chung quanh. Từ đất đến các cửa sổ và các cửa sổ đều được che lại.
17 Trên cửa, bên trong và bên ngoài đền thờ, khắp tường chung quanh bề trong và bề ngoài,
18 đều chạm hình các Chê-ru-bim và hình các cây chà là; một cây chà là ở giữa hai Chê-ru-bim. Mỗi Chê-ru-bim có hai mặt:
19 một mặt người hướng về hình cây chà là phía bên nầy, một mặt sư tử tơ hướng về hình cây chà là phía bên kia. Khắp cả đền thờ đều chạm như vậy.
20 Từ dưới đất lên đến cửa ra vào, người ta chạm hình Chê-ru-bim và cây chà là trên tường của đền thờ.
21 Các khuôn cửa của đền thờ hình vuông và mặt trước của nơi thánh cũng giống như vậy.
22 Một bàn thờ bằng gỗ cao một mét rưỡi, dài một mét. Các góc, bệ và những cạnh của bàn thờ đều bằng gỗ. Người ấy bảo tôi rằng: “Đây là cái bàn ở trước mặt Đức Giê-hô-va.”
23 Đền thờ và nơi thánh có hai cửa.
24 Mỗi cửa có hai cánh khép lại được, cửa nầy hai cánh, cửa kia hai cánh.
25 Có những Chê-ru-bim và những cây chà là chạm trên cửa đền thờ cũng như trên tường. Có một mái hiên bằng gỗ trước tiền sảnh, phía bên ngoài.
26 Trên tường của tiền sảnh là những cửa sổ chấn song có chạm những hình cây chà là ở hai bên. Các phòng bên cạnh đền thờ và mái che cũng được trang trí như vậy.
1 Sau đó, người ấy dẫn tôi vào hành lang ngoài về phía bắc và đem tôi vào phòng đối diện với sân đền thờ và đối diện với tòa nhà ở phía bắc.
2 Mặt tiền của tòa nhà phía bắc có chiều dài năm mươi mét, chiều ngang hai mươi lăm mét.
3 Tiếp giáp với một khu vực mười mét thuộc sân trong và một khu vực đối diện với nền được lát đá thuộc sân ngoài, là hành lang ba tầng.
4 Phía trước các phòng có đường đi rộng năm mét và phía trong có một con đường rộng nửa mét; các cửa phòng đều xây về hướng bắc.
5 Những phòng trên thì hẹp hơn những phòng dưới và những phòng giữa, vì bị các hành lang choán chỗ.
6 Các phòng ở tầng ba không có cột như ở hành lang, nên những phòng trên và những phòng giữa phải thụt vào và hẹp hơn những phòng dưới.
7 Bức tường ngoài chạy dọc theo các phòng, về phía hành lang ngoài và đối diện với các phòng, đo được hai mươi lăm mét.
8 Chiều dài của các phòng ở hành lang ngoài là hai mươi lăm mét, còn các phòng đối diện đền thờ dài năm mươi mét.
9 Dưới các phòng ấy, về phía đông, có một cửa cho những người từ hành lang ngoài đi vào.
10 Cũng có những phòng dọc theo chiều ngang của tường hành lang về phía đông, ngay trước sân và đối diện với đền thờ.
11 Có một con đường phía trước các phòng ấy cũng như phía trước các phòng về hướng bắc; tất cả các phòng ấy đều có chiều dài và chiều ngang bằng nhau. Tất cả các lối ra, lối vào đều có kích thước giống nhau.
12 Các cửa phòng phía nam cũng giống như vậy. Ở đầu đường, có một cái cửa để người ta đi vào, đối diện với bức tường phía đông.
13 Bấy giờ, người ấy bảo tôi rằng: “Các phòng phía bắc và các phòng phía nam ngay trước sân đền thờ là những phòng thánh, là nơi các thầy tế lễ đến gần Đức Giê-hô-va sẽ ăn những tế lễ rất thánh. Các thầy ấy sẽ để ở đó những tế lễ rất thánh, tế lễ chay, tế lễ chuộc sự mắc lỗi và tế lễ chuộc tội vì nơi đó là thánh.
14 Khi đã vào nơi thánh rồi, các thầy tế lễ không được ra khỏi nơi thánh để ra sân ngoài cho đến khi họ cởi và để lại các y phục đã mặc, vì những y phục ấy là thánh. Họ phải thay y phục khác trước khi đến gần nơi dành cho dân chúng.”
15 Sau khi đã đo phía trong nhà rồi, người ấy đem tôi ra qua cổng phía đông và đo chung quanh đền thờ.
16 Người ấy dùng cây sào đo phía đông được hai trăm năm mươi mét.
17 Người ấy dùng cây sào đo phía bắc được hai trăm năm mươi mét.
18 Người ấy dùng cây sào đo phía nam được hai trăm năm mươi mét.
19 Người ấy trở qua phía tây để đo, được hai trăm năm mươi mét.
20 Như thế, người ấy đo bốn phía tường chung quanh đền thờ, chiều dài hai trăm năm mươi mét, chiều rộng hai trăm năm mươi mét. Tường nầy dùng để phân biệt nơi thánh với nơi phàm.
1 Rồi người ấy dẫn tôi vào cổng, tức là cổng nhìn về phía đông.
2 Tôi thấy vinh quang của Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên từ phương đông đến. Tiếng Ngài giống như tiếng nước lớn và đất sáng rực vì vinh quang Ngài.
3 Khải tượng mà tôi thấy bấy giờ giống với khải tượng đã hiện ra cho tôi khi Ngài đến để hủy diệt thành nầy. Nó cũng giống với khải tượng mà tôi đã thấy bên bờ sông Kê-ba và tôi sấp mặt xuống đất.
4 Vinh quang của Đức Giê-hô-va vào trong đền thờ qua cổng phía đông.
5 Thần cất tôi lên và đem tôi vào nơi hành lang trong, và kìa, vinh quang của Đức Giê-hô-va đầy dẫy đền thờ.
6 Tôi nghe có ai nói với tôi từ bên trong đền thờ, và có một người đứng gần bên tôi.
7 Người ấy nói với tôi: “Hỡi con người, đây là nơi đặt ngai Ta, là nơi để bàn chân Ta. Tại đây, Ta sẽ ngự giữa con dân Y-sơ-ra-ên đến đời đời. Từ nay về sau, nhà Y-sơ-ra-ên gồm cả dân chúng và các vua của họ sẽ không làm ô uế danh thánh Ta bởi sự tà dâm của họ và bởi những xác chết của các vua họ trên các nơi cao nữa.
8 Khi họ đặt ngưỡng cửa của họ gần ngưỡng cửa Ta và đặt trụ cửa của họ gần trụ cửa Ta, đến nỗi giữa Ta với họ chỉ cách nhau một bức tường mà thôi, thì họ đã làm ô uế danh thánh Ta. Vì những việc làm ghê tởm của họ nên Ta giận mà hủy diệt họ.
9 Bây giờ, họ phải bỏ thói tà dâm và ném những xác chết của vua họ cách xa Ta thì Ta sẽ ở giữa họ đời đời.
10 Hỡi con người, hãy mô tả đền thờ cho nhà Y-sơ-ra-ên để họ biết xấu hổ về tội lỗi mình. Hãy để họ đo theo kiểu mẫu nầy.
11 Khi họ hổ thẹn về mọi điều mình đã làm thì con hãy cho họ xem đồ án của đền thờ: sự sắp đặt, đường ra, lối vào, tất cả các đồ án, các quy định và tất cả luật lệ về nó. Hãy viết những điều ấy trước mắt họ để họ giữ lấy mọi đồ án lẫn luật lệ của nó để tuân theo.
12 Đây là luật lệ về đền thờ. Tất cả khu vực chung quanh, trên đỉnh núi là nơi rất thánh. Phải, đó là luật lệ về đền thờ vậy.
13 Đây là kích thước của bàn thờ đo bằng am-ma (mỗi am-ma nầy dài hơn am-ma thường một gang tay). Đáy của nó cao nửa mét và rộng nửa mét, cái gờ viền quanh rãnh cao một gang tay. Đây là chiều cao bàn thờ.
14 Từ đáy trên mặt đất cho đến cái rìa dưới là một mét, với cái gờ nửa mét. Từ rìa nhỏ đến rìa lớn là hai mét, với cái gờ nửa mét.
15 Lò bàn thờ cao hai mét và từ lò bàn thờ nhô lên bốn cái sừng.
16 Lò bàn thờ hình vuông, chiều dài sáu mét và chiều rộng sáu mét.
17 Rìa phía trên cũng hình vuông, bảy mét chiều dài và bảy mét chiều rộng; có một cái gờ chung quanh hai tấc rưỡi và một cái máng nửa mét. Còn những bậc cấp của nó xây về phía đông.”
18 Người ấy nói với tôi rằng: “Hỡi con người, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Đây là các luật lệ về bàn thờ khi nó được xây xong để dâng tế lễ thiêu và làm lễ rưới huyết trên đó.’
19 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Khi các thầy tế lễ, họ Lê-vi về dòng Xa-đốc, đến gần Ta để phục vụ Ta, con hãy trao cho họ một con bò đực tơ để họ làm lễ chuộc tội.
20 Con hãy lấy huyết nó bôi trên bốn sừng bàn thờ, bốn góc của rìa và gờ chung quanh để làm sạch bàn thờ và làm lễ chuộc tội cho bàn thờ.
21 Con hãy đem con bò đực dâng làm tế lễ chuộc tội và thiêu nó trong nơi định sẵn của đền thờ, bên ngoài nơi thánh.
22 Vào ngày thứ hai, con phải dâng một con dê đực không tì vết làm tế lễ chuộc tội, và bàn thờ sẽ được thanh tẩy như đã dùng bò đực mà thanh tẩy vậy.
23 Khi đã thanh tẩy bàn thờ xong, con phải dâng một con bò đực tơ không tì vết và một con chiên đực không tì vết bắt từ trong bầy ra.
24 Con sẽ dâng chúng trước mặt Đức Giê-hô-va, và các thầy tế lễ rắc muối lên và dâng làm tế lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va.
25 Trong bảy ngày, mỗi ngày con phải cung cấp một con dê đực để làm tế lễ chuộc tội và dâng một con bò đực tơ, một con chiên đực không tì vết bắt ra từ trong bầy.
26 Trong bảy ngày, họ phải làm lễ chuộc tội cho bàn thờ và phải thanh tẩy nó để biệt riêng nó ra thánh.
27 Khi những ngày ấy qua rồi, từ ngày thứ tám trở đi, các thầy tế lễ sẽ dâng tế lễ thiêu và tế lễ bình an của các ngươi trên bàn thờ ấy và Ta sẽ chấp nhận các ngươi, Chúa Giê-hô-va phán vậy.’”
1 Người ấy đem tôi đến cổng ngoài của nơi thánh hướng về phía đông. Cổng ấy vẫn đóng.
2 Đức Giê-hô-va phán với tôi: “Cổng nầy sẽ đóng luôn, không mở nữa. Chẳng ai được vào cổng nầy vì Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên đã vào bằng cổng ấy. Vì thế, cổng ấy phải đóng lại.
3 Chỉ có vua là người duy nhất có thể đến ngồi tại đó để ăn bánh trước mặt Đức Giê-hô-va. Vua sẽ đi vào bởi tiền sảnh của cổng và cũng đi ra bởi đường ấy.”
4 Rồi người ấy dẫn tôi đến trước đền thờ bằng cổng phía bắc. Tôi nhìn xem, nầy, vinh quang của Đức Giê-hô-va đầy dẫy đền thờ Đức Giê-hô-va, và tôi sấp mặt xuống đất.
5 Bấy giờ, Đức Giê-hô-va phán với tôi: “Hỡi con người, hãy chú tâm, lấy mắt nhìn kỹ và lắng tai nghe mọi điều Ta sẽ phán với con liên quan đến mọi quy định và mọi luật lệ về đền thờ của Đức Giê-hô-va. Hãy chú tâm đến lối vào đền thờ và mọi lối ra khỏi nơi thánh.
6 Con hãy nói với kẻ nổi loạn tức là nhà Y-sơ-ra-ên rằng, Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi nhà Y-sơ-ra-ên, những điều ghê tởm của các người đã quá đủ rồi!
7 Các ngươi đã đem con cái dân ngoại là những kẻ không cắt bì trong lòng và trong xác thịt vào nơi thánh Ta để làm ô uế đền thờ Ta khi các ngươi dâng bánh, mỡ và huyết cho Ta. Như vậy, các ngươi đã phá bỏ giao ước Ta bằng mọi điều ghê tởm của các ngươi.
8 Chính các ngươi không giữ những vật thánh của Ta nhưng các ngươi đã lập kẻ khác coi giữ đền thánh Ta thay cho các ngươi.’
9 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Chẳng có một người ngoại nào không cắt bì trong lòng và trong xác thịt mà được vào nơi thánh Ta. Ngay cả một người ngoại quốc ở giữa con cái Y-sơ-ra-ên cũng không được vào đó.
10 Khi dân Y-sơ-ra-ên lầm lạc thì những người Lê-vi cũng đã xa cách Ta, bỏ Ta để phục vụ các thần tượng; họ sẽ mang tội lỗi mình.
11 Dù vậy, họ sẽ phục vụ trong nơi thánh Ta, làm người giữ cửa đền thờ và phục vụ Ta. Họ sẽ giết các sinh tế để làm tế lễ thiêu và các tế lễ khác cho dân chúng; họ sẽ đứng trước mặt dân chúng để phục vụ.
12 Vì họ đã phục vụ dân chúng trước mặt những thần tượng mình và làm cho nhà Y-sơ-ra-ên sa vào tội lỗi; vì thế, Ta đã giơ tay lên chống lại họ và họ sẽ mang tội lỗi mình, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
13 Họ sẽ không đến gần Ta để làm trọn các công việc của thầy tế lễ trước mặt Ta. Hoặc họ sẽ không đến gần vật thánh nào của Ta hay vật rất thánh, nhưng sẽ mang lấy sự hổ thẹn và những điều ghê tởm mà mình đã phạm.
14 Tuy nhiên, Ta sẽ lập họ chịu trách nhiệm canh giữ đền thờ để làm trọn chức vụ và mọi công việc cần trong đó.’”
15 “Còn các thầy tế lễ họ Lê-vi, con cháu của Xa-đốc, vẫn coi giữ nơi thánh Ta trong khi con cái Y-sơ-ra-ên lầm lạc cách xa Ta. Những người đó sẽ đến gần Ta để phục vụ Ta. Họ sẽ đứng trước mặt Ta để dâng mỡ và huyết, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
16 Đó là những người sẽ vào nơi thánh Ta, đến gần nơi bàn Ta để phục vụ Ta và thi hành công việc của Ta.
17 Khi họ vào các cổng của hành lang trong thì họ sẽ mặc áo bằng vải gai; họ sẽ không mặc đồ bằng lông chiên trong khi phục vụ nơi các cổng của hành lang hoặc trong đền thờ.
18 Họ sẽ đội khăn bằng vải gai trên đầu và mặc quần đùi bằng vải gai đến ngang lưng; họ sẽ không được mặc thứ vải nào làm đổ mồ hôi.
19 Nhưng khi đi qua hành lang ngoài là nơi có dân chúng thì họ phải cởi y phục đã mặc trong lúc phục vụ ra và để trong các phòng thánh, rồi mặc áo khác, không để cho áo mình làm cho dân chúng nên thánh.
20 Họ sẽ không cạo đầu, cũng không để tóc dài nhưng sẽ cắt tóc ngắn.
21 Chẳng có thầy tế lễ nào được uống rượu khi bước vào hành lang trong.
22 Họ không được lấy đàn bà góa hoặc bị để làm vợ nhưng phải lấy một trinh nữ thuộc dòng dõi Y-sơ-ra-ên, hay là lấy vợ góa của một thầy tế lễ khác.
23 Họ sẽ dạy dân Ta phân biệt giữa điều thánh khiết với điều phàm tục, chỉ cho dân Ta biết phân biệt điều tinh sạch với điều ô uế.
24 Khi có sự tranh tụng, họ phải đứng ra làm quan tòa, và phải xét xử theo phán quyết của Ta. Họ phải vâng giữ các luật pháp và các quy luật Ta trong mọi kỳ lễ của Ta và biệt ra thánh các ngày sa-bát của Ta.
25 Họ sẽ không được đến gần xác chết kẻo bị ô uế. Tuy nhiên, nếu người chết là cha hoặc mẹ mình, con trai hay con gái mình, anh em hay chị em chưa có chồng, thì thầy tế lễ có thể bị ô uế.
26 Sau khi được tẩy sạch, thầy tế lễ phải đợi bảy ngày nữa.
27 Vào ngày mà thầy tế lễ ấy vào nơi thánh trong hành lang trong để phục vụ tại đó, thì ông phải dâng một tế lễ chuộc tội cho chính mình, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
28 Còn về gia tài để dành cho họ thì chính Ta là gia tài của họ. Các ngươi chớ cho họ sản nghiệp nào trong Y-sơ-ra-ên cả vì chính Ta là sản nghiệp của họ.
29 Họ sẽ nuôi mình bằng những tế lễ chay, tế lễ chuộc sự mắc lỗi và tế lễ chuộc tội. Bất cứ vật gì mà dân Y-sơ-ra-ên hiến dâng sẽ thuộc về họ.
30 Tất cả hoa quả đầu mùa tốt nhất trong mọi sản vật cùng tất cả tế lễ chay mà các ngươi dâng, đều sẽ thuộc về thầy tế lễ. Các ngươi cũng sẽ dâng cho các thầy tế lễ bột nhồi tốt nhất của mình để phước hạnh sẽ tuôn đổ trên gia đình các ngươi.
31 Các thầy tế lễ không được ăn thịt của một con vật nào, dù là chim hay thú tự nhiên chết hay là bị thú xé.”
1 “Khi các ngươi bắt thăm để chia xứ làm sản nghiệp, hãy lấy trước một phần đất mà dâng cho Đức Giê-hô-va; đó là phần đất thánh. Nó có chiều dài là mười hai nghìn năm trăm mét và chiều ngang là năm nghìn mét. Toàn khu vực sẽ là thánh.
2 Trên phần đất ấy, các ngươi hãy lấy một mảnh đất vuông để làm nơi thánh, chiều dài hai trăm năm mươi mét, chiều ngang cũng hai trăm năm mươi mét. Chung quanh mảnh đất ấy sẽ có một khoảng đất trống là hai mươi lăm mét.
3 Trong khu vực đất thánh đó, các ngươi hãy để riêng một khu đất có chiều dài mười hai nghìn năm trăm mét và chiều rộng năm nghìn mét để làm nơi thánh, là nơi rất thánh tại đó.
4 Đó sẽ là phần đất thánh của khu vực dành cho các thầy tế lễ là người phục vụ nơi thánh và đến gần Đức Giê-hô-va để phục vụ Ngài. Đó sẽ là chỗ để xây nhà cho họ và một chỗ thánh cho nơi thánh.
5 Một khu đất khác có chiều dài mười hai nghìn năm trăm mét, chiều ngang năm nghìn mét, sẽ thuộc về người Lê-vi. Những người nầy phục vụ trong đền thờ và được hai mươi thành.
6 Bên cạnh phần đất thánh, các ngươi hãy lấy một phần đất có chiều ngang hai nghìn năm trăm mét và chiều dài là mười hai nghìn năm trăm mét, để xây thành. Nó sẽ thuộc về cả nhà Y-sơ-ra-ên.
7 Vua được phần đất giới hạn bởi một bên là đất thánh và một bên là đất xây thành. Đất đó chạy về phía tây đến ranh giới phía tây của đất nước, phía đông đến ranh giới phía đông của đất nước. Chiều dài từ ranh giới phía đông đến ranh giới phía tây cũng bằng từ bộ tộc nầy đến bộ tộc kia.
8 Đó sẽ là phần đất thuộc sở hữu của vua Y-sơ-ra-ên. Các vua của Ta sẽ không áp bức dân Ta nữa, nhưng sẽ chia phần đất còn lại cho các bộ tộc Y-sơ-ra-ên.
9 Chúa Giê-hô-va phán: ‘Hỡi các vua Y-sơ-ra-ên, các ngươi làm như thế là đủ rồi! Hãy bỏ sự bạo hành và áp bức, hãy làm điều công minh, chính trực. Hãy ngừng cướp bóc tài sản của dân Ta, Chúa Giê-hô-va phán vậy.’”
10 “Hãy dùng những cái cân chính xác, cái ê-pha chính xác, cái bát chính xác.
11 Cái ê-pha và cái bát phải có sức chứa bằng nhau; cái bát chứa được một phần mười của hô-me; hô-me là tiêu chuẩn để đo lường.
12 Một siếc-lơ bằng hai mươi ghê-ra; hai mươi siếc-lơ cộng với hai mươi lăm siếc-lơ, cộng với mười lăm siếc-lơ là một min.
13 Nầy là lễ vật mà các ngươi phải dâng: Mỗi một hô-me lúa mì lấy một phần sáu ê-pha, mỗi một hô-me mạch nha lấy một phần sáu ê-pha.
14 Còn về dầu, được đong bằng bát, thì mỗi cô-rơ lấy ra một phần mười (một cô-rơ bằng một hô-me hay mười bát, vì mười bát là một hô-me.)
15 Trong những đồng cỏ tươi xanh của Y-sơ-ra-ên, cứ hai trăm con chiên thì sẽ lấy một chiên con để làm tế lễ chay, tế lễ thiêu, và tế lễ bình an mà chuộc tội cho dân chúng, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
16 Tất cả dân trong xứ sẽ phải góp phần vào lễ vật dâng cho vua của Y-sơ-ra-ên.
17 Nhưng vua có bổn phận chuẩn bị những tế lễ thiêu, tế lễ chay và lễ quán trong các lễ hội, ngày trăng mới, ngày sa-bát cùng mọi ngày lễ của nhà Y-sơ-ra-ên. Vua sẽ dâng tế lễ chuộc tội, tế lễ chay, tế lễ thiêu và tế lễ bình an để chuộc tội cho nhà Y-sơ-ra-ên.”
18 Chúa Giê-hô-va phán: “Ngày mồng một tháng giêng, con hãy lấy một con bò đực tơ không tì vết và thanh tẩy nơi thánh.
19 Thầy tế lễ sẽ lấy huyết của sinh tế chuộc tội mà bôi lên các trụ cửa đền thờ, trên bốn góc rìa bàn thờ và trên các trụ cổng của sân trong.
20 Ngày mồng bảy tháng ấy, con cũng làm giống như vậy cho những người vì vô ý hoặc ngu dại mà phạm tội. Như vậy, con sẽ làm lễ chuộc tội cho đền thờ.
21 Ngày mười bốn tháng giêng, các ngươi phải giữ lễ Vượt Qua; các ngươi sẽ phải ăn bánh không men trong bảy ngày.
22 Trong ngày ấy, vua sẽ vì mình và vì cả dân chúng trong xứ mà chuẩn bị một con bò đực làm tế lễ chuộc tội.
23 Trong bảy ngày của kỳ lễ, mỗi ngày vua chuẩn bị bảy con bò đực và bảy con chiên đực không tì vết làm tế lễ thiêu cho Đức Giê-hô-va trong bảy ngày, và mỗi ngày một con dê đực làm tế lễ chuộc tội.
24 Vua cũng thêm vào đó cứ mỗi con bò đực một ê-pha, mỗi con chiên đực một ê-pha, mỗi ê-pha một hin dầu để làm tế lễ chay.
25 Vào ngày rằm tháng bảy của kỳ lễ và suốt bảy ngày, vua cũng sẽ chuẩn bị tế lễ chuộc tội, tế lễ thiêu, tế lễ chay và dầu y như trước.”
1 Chúa Giê-hô-va phán: “Cổng của sân trong hướng về phía đông sẽ đóng luôn trong sáu ngày làm việc, nhưng sẽ mở trong ngày sa-bát và ngày trăng mới.
2 Vua sẽ vào đó bằng cổng tiền sảnh và đứng gần trụ cổng trong khi các thầy tế lễ dâng tế lễ thiêu và tế lễ bình an. Vua sẽ cúi lạy nơi lối vào của cổng rồi bước ra, nhưng cổng sẽ không đóng lại trước khi chiều tối.
3 Vào những ngày sa-bát và ngày trăng mới, dân chúng trong xứ sẽ thờ lạy trước mặt Đức Giê-hô-va nơi lối vào cổng ấy.
4 Tế lễ thiêu mà vua sẽ dâng cho Đức Giê-hô-va trong ngày sa-bát là sáu con chiên con không tì vết và một con chiên đực không tì vết.
5 Tế lễ chay sẽ là một ê-pha bột dâng với con chiên đực, còn tế lễ chay dâng với các chiên con thì vua muốn dâng bao nhiêu tùy sức và cứ mỗi ê-pha bột kèm theo một hin dầu.
6 Vào ngày trăng mới, vua sẽ dâng một con bò đực tơ không tì vết, sáu con chiên con và một con chiên đực cũng không tì vết.
7 Về của lễ chay, vua sẽ dâng một ê-pha bột cùng với một con bò đực, một ê-pha bột cùng với con chiên đực. Còn về các chiên con thì vua dâng bao nhiêu tùy sức và mỗi ê-pha bột kèm một hin dầu.
8 Khi vua đi vào thì phải đi qua tiền sảnh của cổng và cũng sẽ đi ra theo đường ấy.
9 Khi dân chúng trong xứ đến chầu trước mặt Đức Giê-hô-va trong các kỳ lễ hội, nếu ai đi vào bởi đường cổng phía bắc để thờ phượng thì sẽ đi ra bởi đường cổng phía nam; còn ai đi vào bởi đường cổng phía nam thì sẽ đi ra bởi đường cổng phía bắc. Không ai được trở ra bởi đường cổng mà mình đã vào, nhưng phải đi ra thẳng trước mặt mình.
10 Vua sẽ đi vào cùng một lúc với dân chúng và khi dân chúng đi ra thì vua cũng đi ra.
11 Trong các lễ hội và các ngày lễ trọng thể, tế lễ chay sẽ là một ê-pha bột dâng với con bò đực, một ê-pha bột dâng với một con chiên đực. Còn về các chiên con thì vua muốn dâng bao nhiêu tùy sức, cứ một ê-pha bột kèm theo một hin dầu.
12 Khi vua dâng cho Đức Giê-hô-va một tế lễ tình nguyện, bất luận tế lễ thiêu hay tế lễ bình an, thì người ta sẽ mở cổng phía đông cho vua. Vua sẽ dâng tế lễ thiêu hay tế lễ bình an như vua đã dâng tế lễ ấy trong ngày sa-bát. Sau đó, vua đi ra, và khi đã đi ra rồi thì cổng phải được đóng lại.”
13 “Mỗi ngày, vua phải dâng cho Đức Giê-hô-va một con chiên con một tuổi không tì vết vào mỗi buổi sáng.
14 Mỗi buổi sáng, vua phải dâng chiên con ấy với một phần sáu ê-pha bột, kèm theo một phần ba hin dầu để hòa với bột. Tế lễ chay dâng cho Đức Giê-hô-va hằng ngày là luật lệ đời đời.
15 Tất cả những buổi sáng, người ta sẽ dâng chiên con, tế lễ chay và dầu làm tế lễ thiêu hằng ngày.”
16 Chúa Giê-hô-va phán: “Khi vua lấy vật gì từ trong tài sản vua mà ban cho một trong các con trai mình thì vật ấy sẽ thuộc các con trai vua. Đó là tài sản của chúng do quyền thừa kế.
17 Nhưng nếu vua lấy vật gì trong tài sản vua mà ban cho một trong các đầy tớ mình thì vật ấy sẽ thuộc về người đầy tớ cho đến năm phóng thích; sau đó vật ấy sẽ trở về với vua. Tài sản của vua thì phải thuộc về các con trai của vua.
18 Vua không được lấy bất cứ vật gì thuộc về tài sản của dân chúng và đuổi họ khỏi cơ nghiệp của họ. Vua sẽ lấy của riêng mình mà ban cho các con trai mình làm tài sản để không một ai trong dân Ta bị mất tài sản của mình.”
19 Sau đó, người ấy dẫn tôi qua cửa kề bên cổng và dắt tôi vào các phòng thánh của các thầy tế lễ hướng về phía bắc, và nầy, tại đó có một chỗ nơi tận cùng về phía tây.
20 Người ấy nói với tôi: “Đó là nơi các thầy tế lễ nấu những tế lễ chuộc tội và chuộc sự mắc lỗi, cùng hấp những tế lễ chay để không đem ra sân ngoài và làm cho dân chúng nên thánh chăng.
21 Rồi người ấy đem tôi ra sân ngoài và dẫn tôi đến bốn góc sân; nầy, mỗi góc sân có một cái sân nhỏ.
22 Nơi bốn góc sân có những sân nhỏ bao quanh dài hai mươi mét và rộng mười lăm mét; tất cả bốn sân ở bốn góc đều có kích thước bằng nhau.
23 Có một bức tường bao lấy bốn cái sân ấy và chung quanh dưới chân tường có những bếp lửa.”
24 Người ấy bảo tôi rằng: “Đây là những nhà bếp, là nơi những người phục vụ trong đền thờ nấu thịt các sinh tế của dân chúng.”
1 Kế đó, người ấy dẫn tôi về đến cửa đền thờ và nầy, dòng nước chảy ra từ dưới ngưỡng cửa của đền thờ về phía đông (vì đền thờ xây về hướng đông). Dòng nước ấy từ bên phải đền thờ chảy xuống phía nam của bàn thờ.
2 Người ấy đem tôi ra bằng con đường của cổng phía bắc và dẫn tôi đi vòng quanh phía bên ngoài cho đến cổng ngoài hướng về phía đông và nước từ phía nam chảy về.
3 Tiến về phía đông, tay cầm một cái dây đo, người ấy đo được năm trăm mét, và dẫn tôi lội qua nước; nước vừa đến mắt cá.
4 Người ấy lại đo năm trăm mét và dẫn tôi đi qua nước; nước vừa đến đầu gối. Người ấy lại đo năm trăm mét nữa và dẫn tôi đi qua nước; nước lên đến ngang hông.
5 Người ấy lại đo năm trăm mét nữa; bấy giờ là một con sông mà tôi không thể đi qua được vì nước đã lên cao, mà phải bơi qua; đó là một con sông mà người ta không thể đi qua được.
6 Bấy giờ, người ấy bảo tôi: “Hỡi con người, ngươi có thấy không?” Rồi người ấy đem tôi trở lại nơi bờ sông.
7 Khi đến đó rồi, nầy, hai bên bờ sông có rất nhiều cây.
8 Người ấy bảo tôi: “Dòng nước nầy chảy thẳng đến phương đông xuống nơi đồng bằng và chảy về biển, và khi đã chảy về biển thì nước biển trở nên ngọt.
9 Bất cứ nơi nào mà sông ấy chảy đến thì mọi sinh vật, tức là sinh vật sống động trong nước, đều sẽ được sống và ở đó sẽ có rất nhiều loài cá. Nước ấy chảy đến đâu thì nước biển trở nên ngọt, và nơi nào sông ấy chảy đến thì mọi vật sẽ sống ở đó.
10 Những người đánh cá sẽ đứng trên bờ sông ấy; từ Ên Ghê-đi cho đến Ên Ê-la-im sẽ là nơi để giăng lưới. Ở đó, có nhiều loại cá, giống như cá ở Biển Lớn vậy.
11 Nhưng các đầm lầy của nó sẽ không trở nên ngọt mà dùng làm ruộng muối.
12 Trên bờ sông ấy, bên nầy và bên kia, sẽ sinh đủ loại cây ăn trái, lá chúng không hề héo và trái chúng không hề dứt. Mỗi tháng, chúng sẽ sinh ra trái mới, vì nước chảy ra từ nơi thánh tưới cho chúng. Trái nó dùng để ăn, lá nó dùng để làm thuốc.”
13 Chúa Giê-hô-va phán: “Nầy là ranh giới của vùng đất mà các ngươi sẽ chia cho mười hai bộ tộc Y-sơ-ra-ên làm sản nghiệp. Giô-sép sẽ được hai phần.
14 Các ngươi sẽ chia nhau làm sản nghiệp vì Ta đã thề sẽ ban đất nầy cho tổ phụ các ngươi, và các ngươi sẽ được đất ấy làm sản nghiệp.
15 Đây là ranh giới của đất: Về phía bắc, từ Biển Lớn theo con đường Hết-lôn cho đến đường dẫn đến Xê-đát,
16 Ha-mát, Bê-rốt và Síp-ra-im, (biên giới giữa Đa-mách và Ha-mát), Hát-se Hát-thi-côn, tức trên biên giới của Ha-vơ-ran.
17 Biên giới nầy chạy dài từ biển đến Hát-sa-ê-nôn đến biên giới phía bắc của Đa-mách, và đến biên giới Ha-mát phía bắc.
18 Phía đông chạy dài giữa Ha-vơ-ran, Đa-mách, Ga-la-át và đất Y-sơ-ra-ên, dọc theo sông Giô-đanh. Các ngươi hãy đo phần đất từ biên giới phía bắc cho đến biển phía đông. Đó là biên giới phía đông.
19 Phía nam chạy từ Tha-ma cho đến sông Mê-ri-ba tại Ca-đe, đến tận khe Ai Cập cho đến Biển Lớn. Đó là biên giới phía nam.
20 Phía tây sẽ là Biển Lớn, từ biên giới phía nam cho đến lối vào Ha-mát. Đây là biên giới phía tây.
21 Các ngươi phải chia đất nầy cho nhau theo từng bộ tộc Y-sơ-ra-ên.
22 Các ngươi phải bắt thăm để chia sản nghiệp cho chính các ngươi và cho những người ngoại cư ngụ giữa các ngươi và sinh con cái giữa các ngươi. Các ngươi sẽ coi họ như những người dân sinh trưởng tại Y-sơ-ra-ên; họ cũng được phân chia sản nghiệp giữa các bộ tộc Y-sơ-ra-ên.
23 Người ngoại cư ngụ trong bộ tộc nào thì các ngươi sẽ lấy sản nghiệp ở đó mà cấp cho họ,” Chúa Giê-hô-va phán vậy.
1 Đây là tên các bộ tộc: Phần đất từ phía cực bắc chạy dài từ Hết-lôn cho đến đường vào Ha-mát, đến tận Hát-sa-ê-nôn (là biên giới của Đa-mách với Ha-mát), trải dài từ phía đông sang phía tây, là phần đất thuộc về Đan.
2 Tiếp giáp với địa phận Đan, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần đất của A-se.
3 Tiếp giáp với địa phận A-se, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần đất của Nép-ta-li.
4 Tiếp giáp với địa phận Nép-ta-li, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần đất của Ma-na-se.
5 Tiếp giáp với địa phận của Ma-na-se từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần đất của Ép-ra-im.
6 Tiếp giáp với địa phận của Ép-ra-im, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần đất của Ru-bên.
7 Tiếp giáp với địa phận của Ru-bên, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần đất của Giu-đa.
8 Tiếp giáp với địa phận của Giu-đa, từ phía đông đến phía tây, sẽ là phần đất mà các ngươi sẽ biệt riêng. Phần đất ấy sẽ là mười hai nghìn năm trăm mét chiều ngang và chiều dài từ đông sang tây bằng một phần của các bộ tộc. Nơi thánh sẽ ở giữa phần đất ấy.
9 Phần đất mà các ngươi sẽ dâng cho Đức Giê-hô-va có chiều dài mười hai nghìn năm trăm mét và chiều ngang năm nghìn mét.
10 Phần đất thánh sẽ dành cho các thầy tế lễ, có mười hai nghìn năm trăm mét chiều dài, về phía bắc, năm nghìn mét chiều ngang về phía tây, năm nghìn mét về phía đông, và mười hai nghìn năm trăm mét chiều dài về phía nam. Nơi thánh của Đức Giê-hô-va sẽ ở chính giữa.
11 Phần đất ấy sẽ dành cho các thầy tế lễ đã được biệt ra thánh, tức là cho các con trai của Xa-đốc là những người phục vụ trong nơi thánh Ta; họ không lầm lạc như người Lê-vi trong lúc con cái Y-sơ-ra-ên lầm lạc.
12 Họ sẽ có một phần đặc biệt lấy ra từ phần đất thánh, là phần rất thánh tiếp giáp với địa phận người Lê-vi.
13 Người Lê-vi sẽ bắt thăm phần dọc theo địa phận của thầy tế lễ, gồm mười hai nghìn năm trăm mét chiều dài, và năm nghìn mét chiều ngang. Tổng cộng chiều dài là mười hai nghìn năm trăm mét, và chiều ngang là năm nghìn mét.
14 Phần đất ấy họ sẽ không được bán, không được đổi, không được nhượng trái đầu mùa của đất ấy cho người khác vì nó đã biệt ra thánh cho Đức Giê-hô-va.
15 Phần còn lại, hai nghìn năm trăm mét chiều ngang, mười hai nghìn năm trăm mét chiều dài, làm đất sử dụng chung cho thành phố, để làm nhà ở và làm đồng cỏ. Thành phố sẽ ở chính giữa.
16 Kích thước của nó như sau: Phía bắc hai nghìn hai trăm năm mươi mét; phía nam hai nghìn hai trăm năm mươi mét, phía đông hai nghìn hai trăm năm mươi mét, phía tây hai nghìn hai trăm năm mươi mét.
17 Đồng cỏ của thành phố, về phía bắc sẽ có một trăm hai mươi lăm mét; phía nam có một trăm hai mươi lăm mét; phía đông một trăm hai mươi lăm mét; và phía tây một trăm hai mươi lăm mét.
18 Về vùng đất còn lại dọc theo phần đất thánh, sẽ là năm nghìn mét phía đông và năm nghìn mét phía tây, tức là bề dài của phần đất thánh ấy, sẽ làm nơi cung cấp hoa lợi dùng làm thực phẩm cho những người làm việc trong thành.
19 Những người làm việc trong thành gồm tất cả các bộ tộc Y-sơ-ra-ên sẽ cày cấy phần đất ấy.
20 Tổng diện tích của phần đất biệt riêng gồm mười hai nghìn năm trăm mét chiều dài, mười hai nghìn năm trăm mét chiều ngang; các ngươi phải dâng phần đất thánh ấy làm tài sản thành phố.
21 Phần đất còn lại ở hai bên đất thánh và địa phận thành phố sẽ thuộc về vua. Nó trải dài về phía đông từ mười hai nghìn năm trăm mét của phần đất thánh cho đến biên giới phía đông, và về phía tây, từ mười hai nghìn năm trăm mét cho đến biên giới phía tây, dọc theo các phần đất của các bộ tộc. Nó sẽ thuộc về vua; còn phần đất thánh cùng với nơi thánh của đền thờ sẽ ở chính giữa.
22 Như vậy, trừ phần sản nghiệp của người Lê-vi và địa phận thành phố thì phần của vua sẽ ở giữa địa phận Giu-đa và địa phận Bên-gia-min.
23 Về phần các bộ tộc còn lại: Từ đông sang tây, là phần đất dành cho Bên-gia-min.
24 Tiếp giáp với địa phận Bên-gia-min, từ đông sang tây, là phần dành cho Si-mê-ôn.
25 Tiếp giáp với địa phận Si-mê-ôn, từ đông sang tây, là phần đất dành cho Y-sa-ca;
26 Tiếp giáp với địa phận Y-sa-ca, từ đông sang tây, là phần đất dành cho Sa-bu-lôn.
27 Tiếp giáp với địa phận Sa-bu-lôn, từ đông sang tây, là phần đất dành cho Gát.
28 Và biên giới phía nam Gát sẽ chạy dài từ phía nam, từ Tha-ma đến sông Mê-ri-ba ở Ca-đe, đến Suối Ai Cập cho đến Biển Lớn.
29 Đây là đất mà các ngươi sẽ bắt thăm để chia cho các bộ tộc Y-sơ-ra-ên làm sản nghiệp và là phần của họ, Chúa Giê-hô-va phán vậy.
30 Đây là những lối ra của thành phố: Về phía bắc, đo được hai nghìn hai trăm năm mươi mét.
31 Những cổng thành sẽ đặt tên theo tên các bộ tộc Y-sơ-ra-ên. Phía bắc ba cổng: cổng Ru-bên, cổng Giu-đa, và cổng Lê-vi.
32 Phía đông đo được hai nghìn hai trăm năm mươi mét, và có ba cổng: cổng Giô-sép, cổng Bên-gia-min, và cổng Đan.
33 Phía nam đo được hai nghìn hai trăm năm mươi mét, và có ba cổng: cổng Si-mê-ôn, cổng Y-sa-ca, và cổng Sa-bu-lôn.
34 Phía tây đo được hai nghìn hai trăm năm mươi mét, và có ba cổng: cổng Gát, cổng A-sa, và cổng Nép-ta-li.
35 Chu vi thành sẽ có chín nghìn mét, và từ nay về sau, tên của thành sẽ là: “Đức Giê-hô-va ngự tại đó!”