1

1 Ôi! Xưa là thành đông đúc, Nay ngồi quạnh quẽ một mình! Xưa đầy quyền thế giữa các dân, Nay như một góa phụ! Xưa là nữ chúa giữa các tỉnh, Nay là kẻ lao dịch khổ sai!

2 Nàng khóc nức nở suốt đêm, Nước mắt tràn đôi má. Bao người yêu thuở trước, Không ai an ủi nàng. Bạn bè phản bội nàng, Trở thành bọn nghịch thù.

3 Giu-đa bị lưu đày khốn khổ, Chịu nô dịch nặng nề. Sống nhờ giữa các dân, Không tìm được nơi an nghỉ. Những kẻ truy đuổi đã bắt được nàng, Khi nàng lâm vào bước đường cùng.

4 Đường phố Si-ôn tang tóc Vì không còn ai đến trong ngày lễ hội. Mọi cửa thành hoang vu, Các thầy tế lễ thở than; Các trinh nữ khổ đau, Thân phận nàng chìm trong cay đắng.

5 Đối thủ nàng trở thành kẻ thống trị, Kẻ thù nàng được thịnh vượng, Vì Đức Giê-hô-va làm cho nàng khốn khổ Bởi tội lỗi nàng nhiều quá. Con cái nàng bị bắt, Đưa đi lưu đày trước mặt kẻ thù.

6 Ánh hào quang của con gái Si-ôn Đã biến mất. Các thủ lĩnh nàng như đàn nai Không tìm ra đồng cỏ; Không còn sức chạy trốn Trước những kẻ săn đuổi.

7 Trong những ngày khốn khổ lang thang, Giê-ru-sa-lem nhớ lại những báu vật Mà xưa kia mình thừa hưởng. Khi dân nàng rơi vào tay kẻ thù, Chẳng một ai tiếp cứu, Quân thù nhìn nàng chế nhạo Cảnh hoang vu của nàng!

8 Giê-ru-sa-lem phạm tội nặng nề, Vì vậy, đã trở nên ô uế; Mọi kẻ từng tôn kính nàng nay khinh dể cười chê, Vì chúng thấy nàng trơ trụi. Chính nàng cũng thở than Và ngoảnh mặt đi.

9 Vết bẩn còn trên váy nàng; Nàng chẳng nghĩ đến tương lai; Nàng đã sa sút khác thường Mà chẳng ai an ủi! “Lạy Đức Giê-hô-va, xin đoái xem nỗi ưu phiền của con, Vì kẻ thù đã huênh hoang tự đắc!”

10 Kẻ thù đã dang tay Cướp sạch mọi thứ quý giá của nàng; Chính nàng nhìn thấy các dân ngoại Xông vào đền thánh, Chúng là kẻ mà Ngài đã cấm Không được vào hội của Ngài.

11 Cả dân nàng vừa đi xin bánh Vừa thở than; Đổi cả kho tàng để có thức ăn Để làm tươi tỉnh linh hồn mình. “Lạy Đức Giê-hô-va xin đoái xem, Vì con tủi nhục biết chừng nào!”

12 “Hỡi những tất cả những ai đi qua đây! Các người không quan tâm gì sao? Hãy đến và xem! Có nỗi buồn nào sánh được Với nỗi buồn mà Đức Giê-hô-va đã giáng trên tôi, Mà Ngài trừng phạt tôi Trong ngày Ngài nổi giận phừng phừng chăng?

13 Từ trên cao Ngài đã giáng lửa xuống Thiêu đốt xương cốt tôi. Ngài đã giăng lưới dưới chân tôi, Làm cho tôi thối lui. Ngài bỏ tôi cô quạnh, Mòn mỏi suốt cả ngày.

14 Tội lỗi tôi bị buộc vào cái ách Chính tay Ngài buộc chúng lại với nhau. Nó đè nặng trên cổ tôi, Bào mòn sức lực tôi. Chúa đã phó tôi vào tay chúng, Là những kẻ mà tôi không chống cự nổi!

15 Chúa đã khinh thường Mọi lính chiến ở giữa tôi; Ngài triệu tập một đội quân đông đúc chống lại tôi Để nghiền nát các thanh niên tôi; Chúa đã giày đạp trinh nữ Giu-đa Như đạp nho trong hầm ép rượu.

16 Vì thế mà tôi khóc; Mắt tôi tuôn trào giọt lệ; Vì người an ủi tôi đã xa tôi, Không ai làm tươi tỉnh tâm linh tôi. Con cái tôi bơ vơ, Vì kẻ thù đã thắng thế.”

17 Si-ôn đưa tay ra, Nhưng chẳng ai an ủi nó; Đức Giê-hô-va đã khiến cho các lân bang Trở thành kẻ thù của Gia-cốp; Giê-ru-sa-lem đã trở thành Một vật ô uế ở giữa chúng.

18 “Đức Giê-hô-va là Đấng công chính, Vì tôi đã chống lại mệnh lệnh Ngài. Hỡi tất cả các dân, hãy lắng nghe Hãy nhìn nỗi khổ đau của tôi! Thanh niên, thiếu nữ tôi Đã bị lưu đày.

19 Tôi đã kêu cầu những người thân thiết Nhưng họ lừa dối tôi; Các thầy tế lễ và trưởng lão Đã chết trong thành, Trong lúc tìm thức ăn Để phục hồi sức lực.

20 Lạy Đức Giê-hô-va, xin đoái xem! Con đang khốn khổ dường nào; Ruột gan con rối bời; lòng con nổi loạn. Vì con vô cùng ngang bướng! Ngoài đường gươm đao chém giết Trong nhà chết chóc tràn lan.

21 Chúng nghe tiếng con than thở, Nhưng không ai đến an ủi. Mọi kẻ thù con đều mừng rỡ, Khi Ngài đem tai họa đến cho con. Xin đem ngày mà Ngài đã rao báo đến, Để chúng cũng khốn khổ như con.

22 Xin cho mọi gian ác chúng lộ ra trước mặt Ngài! Xin Ngài phạt chúng Như Ngài đã phạt con Vì mọi tội con đã phạm; Con đã than thở nhiều Và tim con héo hắt.”

2

1 Ôi, vì sao Chúa nổi giận Phủ mây đen trên con gái Si-ôn? Ngài đã ném từ trời cao xuống đất Vẻ huy hoàng của Y-sơ-ra-ên; Trong ngày thịnh nộ, Ngài không nhớ đến bệ chân của Ngài.

2 Chúa nuốt các nơi cư trú của Gia-cốp Không chút xót thương; Trong cơn giận, Ngài đạp đổ các đồn lũy của con gái Giu-đa; Triệt hạ và làm ô nhục, Cả vương quốc lẫn các thủ lĩnh.

3 Trong cơn giận phừng phừng, Ngài chặt hết sừng của Y-sơ-ra-ên. Ngài rút bàn tay phải lại, Khi quân thù tấn công. Như ngọn lửa hừng mà Ngài đã đốt lên giữa Gia-cốp, Thiêu hủy mọi thứ chung quanh.

4 Ngài giương cung như kẻ thù, Tay phải Ngài vung lên như địch thủ; Ngài đã giết hết những kẻ làm vui mắt chúng con. Ngài trút giận ra như đổ lửa Trên trại của thiếu nữ Si-ôn.

5 Chúa đã trở thành kẻ thù, Ngài nuốt Y-sơ-ra-ên; Ngài nuốt mọi đền đài dinh thự, Triệt hạ các đồn lũy, Làm cho con gái Giu-đa Thêm tang tóc đau thương.

6 Ngài hủy phá đền thờ của nó như phá hủy túp lều của một khu vườn; Ngài triệt hạ cả nơi hội họp của Ngài. Tại Si-ôn, Đức Giê-hô-va đã làm cho lãng quên Ngày lễ hội và ngày sa-bát; Trong cơn phẫn nộ, Ngài truất bỏ vua và thầy tế lễ.

7 Đức Giê-hô-va đã loại bỏ bàn thờ, Khinh thường nơi thánh; Ngài đã phó thành quách cung điện Si-ôn Vào tay quân thù; Chúng reo hò trong nhà Đức Giê-hô-va Như trong ngày lễ hội.

8 Đức Giê-hô-va đã định phá hủy Tường thành của con gái Si-ôn; Ngài đã giăng dây đo, Tiêu diệt không nương tay. Ngài làm cho tường và lũy sầu thảm, Cùng nhau hao mòn tàn tạ.

9 Các cổng thành lún sâu trong đất; Ngài đã phá tung và bẻ gãy các then cài. Vua và thủ lĩnh bị lưu đày biệt xứ; Luật pháp không còn, Ngay các nhà tiên tri cũng không nhận được Khải tượng từ Đức Giê-hô-va.

10 Các trưởng lão của thiếu nữ Si-ôn Lặng lẽ ngồi trên đất; Đầu rải tro bụi, Mình mặc áo gai. Các trinh nữ Giê-ru-sa-lem Cúi đầu sát đất.

11 Mắt tôi hao mòn vì tuôn tràn giọt lệ, Ruột gan rối bời; Lòng dạ tôi đổ ra trên đất Vì con gái dân tôi bị hủy diệt; Vì trẻ em và trẻ sơ sinh Ngất đi giữa các đường phố.

12 Chúng kêu đòi mẹ: “Thức ăn ở đâu? Rượu ở đâu?” Chúng ngất đi như người bị thương Trên các đường phố trong thành, Rồi chúng trút linh hồn Trong lòng mẹ.

13 Hỡi cô gái Giê-ru-sa-lem, Ta làm chứng gì cho ngươi? So sánh ngươi với ai? Hỡi trinh nữ Si-ôn, Ta lấy gì ví sánh với ngươi để an ủi ngươi? Sự thương tổn của ngươi như biển cả, Ai có thể chữa lành?

14 Các tiên tri ngươi đã cho ngươi thấy Những khải tượng giả dối và phù phiếm; Họ chẳng vạch trần tội lỗi ngươi Để đem ngươi trở về từ chốn lưu đày. Nhưng chỉ cho ngươi thấy Những lời tiên tri dối trá và lầm lạc.

15 Những người qua lại trên đường Vỗ tay, huýt sáo, lắc đầu, Nhạo báng thiếu nữ Giê-ru-sa-lem: “Có phải đây là thành phố mà người ta gọi là: ‘Vẻ đẹp toàn hảo, Niềm vui của cả địa cầu’ không?”

16 Mọi kẻ thù của ngươi Hả miệng chống lại ngươi; Chúng huýt sáo, nghiến răng, rồi gào lên: “Chúng ta đã tiêu diệt nó! Đây là ngày chúng ta mong đợi, Chúng ta đã đạt được rồi, đã tìm thấy rồi!”

17 Đức Giê-hô-va làm điều Ngài hoạch định, Thực hiện lời Ngài đã phán; Như lời Ngài truyền từ xa xưa, Ngài đã lật đổ chẳng chút xót thương; Ngài làm cho kẻ thù ngươi vui về ngươi, Giương cao sừng kẻ thù ngươi.

18 Lòng dân ngươi đã kêu cầu Chúa, Hỡi các tường thành của Si-ôn, Hãy để cho nước mắt ngươi Ngày đêm tuôn chảy như dòng sông! Đừng khi nào nghỉ ngơi, Cũng đừng để con ngươi của mắt ngươi đứng yên!

19 Ban đêm, hãy thức dậy kêu cầu Vào đầu mỗi canh khuya! Hãy trút đổ lòng ra như nước Trước mặt Chúa. Hãy giơ tay hướng về Chúa Vì sự sống của con cái ngươi, Chúng ngất đi vì đói, Ở khắp mọi đầu đường góc phố.

20 Lạy Đức Giê-hô-va xin đoái xem! Ngài đã đối xử với ai thế nầy? Làm sao người đàn bà đành ăn trái của ruột mình, Tức là con cái mình đang ẵm trong tay? Làm sao thầy tế lễ và nhà tiên tri Lại bị giết trong nơi thánh của Chúa?

21 Ngoài phố, trẻ thơ và người già Nằm la liệt; Thanh niên thiếu nữ của con Đều ngã gục bởi gươm đao. Ngài đã giết chúng trong ngày thịnh nộ, Tàn diệt chúng chẳng chút xót thương.

22 Ngài đã nhóm bao nỗi kinh hoàng của con từ mọi phía, Như trong ngày trẩy hội; Trong ngày Đức Giê-hô-va nổi giận, Chẳng một ai trốn thoát hoặc sống sót. Những kẻ con đã ẵm bồng và nuôi dạy, Đều đã bị kẻ thù của con tiêu diệt.

3

1 Tôi là người đã từng trải nỗi khốn khổ, Dưới cây gậy thịnh nộ của Ngài.

2 Ngài đã dẫn tôi và đưa tôi đi Trong tối tăm, không một tia sáng;

3 Thật, suốt ngày, Ngài đưa tay Hành hạ tôi liên tục.

4 Ngài khiến da thịt tôi hao mòn, Xương cốt tôi gãy vụn;

5 Bao vây tôi, giam hãm tôi Bằng cay đắng nhọc nhằn;

6 Ngài bắt tôi ở chỗ tối tăm, Như người chết tự bao giờ.

7 Ngài xây tường quanh tôi, tôi không sao trốn thoát; Ngài xiềng tôi bằng dây xích nặng;

8 Dù tôi kêu la và cầu cứu, Ngài vẫn để ngoài tai lời cầu nguyện của tôi;

9 Ngài lấy đá chận lối tôi, Khiến đường tôi đi khúc khuỷu.

10 Ngài như con gấu rình rập tôi, Như sư tử ẩn mình chờ đợi;

11 Ngài khiến tôi lạc đường, xé tôi ra từng mảnh, Và bỏ tôi bơ vơ;

12 Ngài đã giương cung và dựng tôi lên Làm mục tiêu cho mũi tên của Ngài.

13 Ngài khiến những mũi tên trong bao Cắm sâu vào tim tôi.

14 Tôi trở thành trò cười cho dân tôi, Là bài vè cho chúng nghêu ngao suốt ngày.

15 Ngài đã cho tôi ngậm đầy cỏ đắng, Nuốt ngải cứu chán chê.

16 Ngài mài răng tôi trên sỏi đá, Để tôi nằm co ro trong tro bụi.

17 Linh hồn tôi xa cách sự bình an, Không còn nhớ phước hạnh là gì.

18 Tôi tự nhủ: “Sức chịu đựng của ta đã hết, Niềm hi vọng nơi Đức Giê-hô-va đã tiêu tan.”

19 “Xin Chúa nhớ đến nỗi phiền ưu và cảnh đời lưu lạc của con, Chỉ có ngải cứu và mật đắng.

20 Con vẫn luôn nhớ đến điều đó, Linh hồn con mòn mỏi trong con.

21 Nhưng khi nhớ lại điều đó Thì con có niềm hi vọng.”

22 Nhờ lòng nhân từ của Đức Giê-hô-va mà chúng ta không bị tiêu diệt, Lòng thương xót của Ngài không bao giờ dứt.

23 Mỗi buổi sáng, lòng thương xót của Chúa tươi mới luôn, Sự thành tín Ngài lớn biết bao.

24 Tôi tự nhủ: “Đức Giê-hô-va là sản nghiệp tôi, Nên tôi hi vọng nơi Ngài.”

25 Đức Giê-hô-va nhân từ với những ai trông đợi Ngài, Với linh hồn nào tìm kiếm Ngài.

26 Thật tốt cho người yên lặng trông chờ Ơn cứu rỗi của Đức Giê-hô-va.

27 Thật tốt cho người nào Mang ách lúc còn trẻ,

28 Để nó ngồi một mình trong yên lặng Khi Ngài đã đặt ách trên nó.

29 Cứ để miệng nó hôn bụi đất! Có thể còn hi vọng;

30 Nó cứ đưa má cho người ta vả, Chuốc lấy bao sỉ nhục ê chề.

31 Vì Chúa không từ bỏ ai mãi mãi.

32 Dù Ngài có làm cho đau buồn, Ngài vẫn thương xót Theo lòng nhân từ cao cả của Ngài;

33 Vì trong thâm tâm, Ngài không muốn Gây khổ đau hoặc buồn bã cho con cái loài người.

34 Khi người ta giày đạp Mọi tù nhân trong xứ,

35 Để uốn cong công lý của một người Trước mặt Đấng Chí Cao,

36 Để gây thiệt hại cho người khi xử kiện, Thì Chúa không chấp nhận.

37 Ai ra lệnh cho điều đó xảy ra, Nếu không phải là Chúa đã phán truyền?

38 Chẳng lẽ từ miệng Đấng Chí Cao Lại ra vừa tai họa lẫn phước lành?

39 Tại sao người đang sống phàn nàn Về hình phạt dành cho tội lỗi mình?

40 Chúng ta hãy xem đi xét lại đường lối mình, Và trở về với Đức Giê-hô-va.

41 Chúng ta hãy đưa tay, Hướng lòng về Đức Chúa Trời trên trời, và thưa:

42 “Chúng con đã phạm tội và bội nghịch, Ngài đã không tha thứ!

43 Ngài ẩn mình trong thịnh nộ và đuổi theo chúng con, Sát hại chúng con chẳng chút xót thương;

44 Ngài ẩn mình trong mây Để không lời cầu nguyện nào thấu đến được.

45 Ngài biến chúng con thành rác rến, Thành vật phế thải giữa các dân.

46 Mọi kẻ thù của chúng con Đều há miệng rộng chống lại chúng con;

47 Chúng con rơi vào kinh hãi và vực thẳm Hoang tàn và đổ nát.”

48 Nước mắt tôi chảy thành suối Vì con gái dân tôi bị tiêu diệt.

49 Nước mắt tôi tuôn chảy triền miên Không ngưng nghỉ.

50 Cho đến khi Đức Giê-hô-va từ trời cao Đoái xem và nhìn thấy.

51 Mắt tôi khiến linh hồn tôi đau xót Vì số phận của các thiếu nữ trong thành.

52 Những kẻ vô cớ thù ghét tôi, Săn đuổi tôi như đuổi chim.

53 Họ muốn chôn sống tôi trong hố Rồi ném đá lấp tôi lại.

54 Nước ngập lên đầu tôi, Tôi nghĩ: “Ta chết mất!”

55 “Lạy Đức Giê-hô-va, từ hố sâu thăm thẳm Con kêu cầu danh Ngài.

56 Ngài đã nghe tiếng con, Xin đừng bịt tai khỏi lời kêu cứu của con.

57 Ngài đã đến bên con khi con kêu cầu Ngài, Ngài đã phán: ‘Đừng sợ!’

58 Lạy Chúa, Ngài đã bênh vực lẽ phải cho con, Cứu chuộc mạng sống con.

59 Lạy Đức Giê-hô-va, Ngài đã thấy con bị ức hiếp; Xin minh xét cho con!

60 Ngài đã thấy hết ý định trả thù Và mọi âm mưu của chúng chống lại con.

61 Lạy Đức Giê-hô-va, Ngài đã nghe mọi lời sỉ nhục, Và mọi âm mưu của chúng chống lại con,

62 Miệng của những kẻ nổi lên chống lại con Bàn tính nhau để hại con suốt ngày.

63 Ngài thấy đó, khi chúng ngồi lúc chúng đứng Con là bài vè cho chúng nghêu ngao.

64 Lạy Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ báo trả chúng Tùy theo việc tay chúng làm.

65 Xin cho lòng chúng cứng cỏi, Và giáng lời nguyền rủa trên chúng.

66 Trong cơn giận, Ngài truy đuổi và tiêu diệt chúng Khỏi bầu trời của Đức Giê-hô-va.”

4

1 Than ôi! Vàng đã phai mờ, Vàng ròng cũng biến đổi! Những hòn đá thánh nằm rải rác Khắp mọi đầu đường góc phố!

2 Các con trai ưu tú của Si-ôn, Quý giá như vàng ròng, Nay bị coi như bình đất, Do tay thợ gốm làm ra!

3 Ngay cả chó rừng Còn đưa vú cho con bú, Nhưng con gái dân tôi lại trở nên hung dữ, Như đà điểu trong hoang mạc.

4 Lưỡi của trẻ thơ còn bú Dính vào vòm họng vì khát; Trẻ con xin bánh Nhưng chẳng ai cho.

5 Những người từng nếm cao lương mỹ vị, Nay bơ vơ ngoài đường phố; Những kẻ lớn lên trong nhung lụa, Nay ôm đống phân tro.

6 Tội lỗi con gái dân tôi Lớn hơn tội lỗi Sô-đôm, Là thành sụp đổ trong phút chốc, Không một bàn tay cứu giúp.

7 Giới quý tộc nó tinh sạch hơn tuyết, Trắng hơn sữa. Da thịt hồng hào hơn san hô, Gương mặt rạng ngời như bích ngọc.

8 Nhưng nay mặt đen hơn than, Không ai nhận ra họ trong đường phố; Chỉ còn da bọc xương, Khô đét như khúc gỗ.

9 Những kẻ chết vì gươm Còn may mắn hơn người bị chết đói: Họ chết dần chết mòn trong đau đớn, Vì thiếu sản vật ngoài đồng.

10 Đôi tay của người mẹ đầy lòng thương xót Lại đi nấu thịt của con mình; Biến chúng thành thức ăn Trong lúc con gái dân tôi bị chà đạp.

11 Đức Giê-hô-va đã làm cho hả giận, Trút đổ cơn thịnh nộ của Ngài ra; Ngài nhen lửa tại Si-ôn, Thiêu rụi cả nền móng nó.

12 Các vua trên đất không tin, Muôn dân trên thế gian chẳng ngờ, Kẻ thù và địch quân lại có thể tiến vào Các cổng thành Giê-ru-sa-lem.

13 Chính vì tội lỗi của các nhà tiên tri, Vì gian ác của các thầy tế lễ, Là những kẻ đã làm đổ máu người công chính Ngay giữa thành.

14 Họ đi lang thang ngoài đường phố Như người mù. Bị máu làm ô uế Đến nỗi không ai dám đụng đến áo quần họ.

15 Người ta kêu lên: “Tránh ra! Đồ ô uế đấy! Tránh ra! Tránh xa ra! Đừng đụng đến!” Vì thế, họ trốn tránh và lưu lạc đó đây; Dân chúng trong các nước nói: “Chúng không được trú ngụ ở đây nữa.”

16 Chính Đức Giê-hô-va đã phân tán chúng, Ngài không đoái xem chúng nữa. Thầy tế lễ không dám ngẩng mặt lên, Người già cả không được kính mến.

17 Mắt chúng tôi mòn mỏi, Vô vọng chờ mong sự cứu giúp! Từ vọng canh, chúng tôi ngóng đợi Một dân không thể cứu chúng tôi.

18 Người ta dòm ngó bước chân chúng tôi Để chúng tôi không thể đi trên phố; Sự cuối cùng của chúng tôi đã gần! Ngày chúng tôi đã hết! Kết cục của chúng tôi đã đến!

19 Kẻ đuổi theo chúng tôi Nhanh hơn chim đại bàng trên trời cao. Chúng truy đuổi chúng tôi trên các núi, Rình rập chúng tôi trong hoang mạc.

20 Người chịu xức dầu của Đức Giê-hô-va, tức là hơi thở của chúng tôi, Đã mắc bẫy chúng; Đó là người mà chúng tôi thường nói: “Núp dưới bóng người chúng ta sẽ sống giữa các nước.”

21 Hỡi con gái Ê-đôm, cư ngụ trong đất Út-xơ, Cứ vui mừng hớn hở đi; Nhưng chén thịnh nộ cũng sẽ đến tay ngươi, Ngươi cũng sẽ say sưa và trần truồng.

22 Hỡi con gái Si-ôn, hình phạt ngươi đã trọn, Ngài không giữ ngươi ở chốn lưu đày nữa! Nhưng, hỡi con gái Ê-đôm, Ngài sẽ trừng phạt ngươi; Vạch trần gian ác ngươi!

5

1 Lạy Đức Giê-hô-va, xin nhớ đến những gì đã giáng trên chúng con; Xin đoái xem sự sỉ nhục của chúng con!

2 Sản nghiệp chúng con đã về tay dân ngoại, Nhà cửa chúng con thuộc về kẻ xa lạ.

3 Chúng con mồ côi cha, Mẹ chúng con thành góa phụ.

4 Chúng con phải trả tiền để có nước uống, Phải mua mới có củi chụm.

5 Kẻ đuổi kịp chúng con chận cổ chúng con; Chúng con mệt nhừ rồi vẫn không được nghỉ!

6 Chúng con ngửa tay xin người Ai Cập Và người A-si-ri, để có đủ bánh ăn.

7 Tổ phụ chúng con đã phạm tội và nay đã qua đời; Chúng con phải gánh chịu gian ác của họ.

8 Đám tôi đòi cai trị chúng con, Không ai giải cứu chúng con khỏi tay chúng.

9 Chúng con liều mạng để có bánh ăn, Bất chấp gươm đao trong hoang mạc.

10 Da thịt chúng con nóng như lò nướng Vì cơn đói thiêu đốt chúng con!

11 Chúng cưỡng hiếp phụ nữ tại Si-ôn, Và làm nhục các trinh nữ trong các thành Giu-đa.

12 Tay chúng đã treo các thủ lĩnh lên, Chúng cũng không kính trọng người già cả.

13 Kẻ trai tráng buộc phải mang cối xay, Còn thiếu niên lảo đảo dưới gánh củi.

14 Các trưởng lão đã rời cổng thành, Giới thanh niên không còn chơi nhạc.

15 Lòng chúng con mất hết niềm vui, Cuộc nhảy múa đã đổi thành tang chế.

16 Mão triều thiên rơi khỏi đầu chúng con, Khốn thay cho chúng con, vì chúng con phạm tội!

17 Vì thế mà lòng chúng con đau khổ, Mắt chúng con mờ đi,

18 Vì núi Si-ôn đã trở nên hoang vu, Làm nơi cho chồn cáo lảng vảng.

19 Lạy Đức Giê-hô-va, Ngài trị vì đời đời, Ngôi Ngài tồn tại từ thế hệ nầy sang thế hệ kia.

20 Sao Ngài quên chúng con mãi mãi, Lìa bỏ chúng con lâu ngày như vậy?

21 Lạy Đức Giê-hô-va, xin phục hồi chúng con để chúng con được hồi phục! Xin làm mới lại ngày tháng chúng con như thuở xa xưa!

22 Phải chăng Ngài đã cương quyết từ bỏ chúng con, Và giận chúng con vô cùng?