1

1 Nhã ca, bài ca tuyệt diệu về Sa-lô-môn

2 Ước gì chàng hôn em với nụ hôn từ miệng chàng! Vì tình anh nồng nàn hơn rượu.

3 Dầu của anh tỏa ngát hương nồng, Danh tiếng của anh như dầu thơm tuôn chảy; Thảo nào bao thiếu nữ mến yêu anh.

4 Xin kéo em theo anh, chúng ta cùng mau bước, — Vua đã đưa em về hoàng cung — Chúng ta cùng vui mừng hớn hở với anh, Cùng ca ngợi tình anh, nồng nàn hơn rượu. Các thiếu nữ làm sao mà không yêu anh được!

5 Hỡi các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, Tôi đen nhưng xinh đẹp, Đen như các trại Kê-đa, Xinh đẹp như các bức màn của Sa-lô-môn.

6 Xin đừng nhìn chăm vào tôi vì tôi đen, Mặt trời đã làm sạm da tôi; Các con trai của mẹ tôi giận tôi, Đã giao tôi chăm sóc các vườn nho; Còn vườn nho riêng của tôi, tôi lại không chăm sóc!

7 Hỡi người yêu dấu của lòng em, Xin cho em biết anh chăn bầy ở đâu, Anh cho chúng nghỉ trưa tại nơi nào; Vì sao em phải như người nữ che mặt Bên bầy của các bạn anh?

8 Nầy người xinh đẹp nhất trong các người nữ, Nếu em không biết, Thì đi theo dấu của bầy, Dẫn đàn dê con đi ăn Cạnh trại các người chăn.

9 Người yêu dấu của anh ơi, Anh ví em như con tuấn mã kéo chiến xa của Pha-ra-ôn.

10 Đôi má em xinh đẹp với các vòng trang sức; Cổ em điểm thêm chuỗi hột trân châu.

11 Chúng ta sẽ làm cho em Vòng trang sức vàng đính hột bạc.

12 Trong khi vua ngự nơi nội cung, Dầu cam tùng của tôi tỏa ngát hương thơm.

13 Với tôi, người yêu của tôi như bó hoa mộc dược Nằm gọn trên ngực tôi.

14 Với tôi, người yêu tôi là bó hoa phụng tiên Trong vườn nho Ên Ghê-đi.

15 Người yêu dấu xinh đẹp của anh ơi, Em xinh đẹp và duyên dáng làm sao! Đôi mắt em như đôi mắt bồ câu.

16 Người yêu của em ơi, anh đẹp trai, Anh thật đáng yêu! Giường chúng ta là cánh đồng xanh ngát.

17 Những cây xà nhà chúng ta đều bằng gỗ bá hương, Ván ép tường bằng gỗ bá tùng.

2

1 Em là đóa tường vi trong cánh đồng Sa-rôn, Là cành huệ trong thung lũng sâu.

2 Người yêu của anh giữa các thiếu nữ, Như cành huệ giữa đám gai gốc.

3 Người em yêu giữa các thanh niên, Như cây táo giữa đám cây rừng. Em thích thú được ngồi dưới bóng chàng, Và trái chàng ngọt lịm trong miệng em.

4 Chàng đưa tôi vào phòng yến tiệc, Ngọn cờ tình yêu phất phới trên tôi.

5 Xin bổ sức cho tôi bằng bánh nho khô, Làm tươi mát tôi bằng những trái táo; Vì tôi đã ốm tương tư.

6 Tay trái chàng kê cho tôi gối, Còn tay phải chàng ôm lấy tôi.

7 Nầy các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, tôi van xin các cô, Nhân danh đàn hoàng dương và bầy nai đồng nội, Xin đừng khuấy động, đừng đánh thức tình yêu của tôi Cho đến khi tình yêu thỏa nguyện.

8 Tiếng người yêu tôi đâu đây! Kìa, chàng đến, Nhảy qua các núi, Vượt qua các đồi.

9 Người yêu tôi như con hoàng dương, Tựa như chú nai tơ. Kìa, chàng đứng sau bức tường nhà chúng tôi, Nhìn ngang qua cửa sổ, Xuyên qua các song cửa.

10 Người yêu của tôi lên tiếng gọi: “Người yêu dấu, Người đẹp của anh ơi, Hãy mau đến bên anh!

11 Vì mùa đông đã qua, Mưa không còn rơi nữa;

12 Muôn hoa nở ra trên đất; Mùa hát xướng đã đến, Và tiếng chim hót vang Khắp mọi nẻo quê nhà.

13 Cây vả đang kết trái đầu mùa, Nho đang tỏa ngát hương thơm. Người yêu dấu của anh, Người đẹp của anh ơi, Hãy mau đến bên anh!

14 Bồ câu của anh ơi! Em ẩn mình trong khe đá, bên vách núi cheo leo, Cho anh được nhìn gương mặt em, Và nghe giọng nói em; Vì giọng em ngọt dịu, Gương mặt em yêu kiều.

15 Xin bắt giúp chúng tôi những con chồn, Những con chồn nhỏ Phá hoại vườn nho; Vì vườn nho chúng tôi đang trổ hoa.”

16 Người yêu dấu thuộc về tôi, và tôi thuộc về chàng; Chàng cho bầy ăn cỏ giữa đám hoa huệ.

17 Cho đến khi gió ban mai nhẹ thổi, Và bóng tối tan đi. Người em yêu ơi! Hãy trở về, Như chú hoàng dương Hay con nai tơ trên núi đồi Bê-thẹt.

3

1 Đêm về, trên giường ngủ Tôi tìm người mà lòng tôi yêu mến, Tôi tìm kiếm chàng mà không gặp.

2 Tôi sẽ dậy và đi rảo quanh thành, Khắp các đường phố và quảng trường; Tôi tìm người mà lòng tôi yêu mến. Tôi tìm kiếm chàng mà không gặp.

3 Những người lính canh gặp tôi Khi họ đi tuần quanh phố. Tôi hỏi: “Các anh có thấy người mà lòng tôi yêu mến không?”

4 Vừa quay lưng khỏi họ, Tôi đã gặp người mà lòng tôi yêu mến. Tôi ôm chặt lấy chàng, không chịu buông ra Cho đến khi đưa chàng về nhà mẹ tôi, Vào phòng của người đã mang thai tôi.

5 Nầy các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, tôi van xin các cô, Nhân danh đàn hoàng dương và bầy nai đồng nội, Xin đừng khuấy động, đừng đánh thức tình yêu của tôi Cho đến khi tình yêu thỏa nguyện.

6 Ai từ hoang mạc đi lên, Trông như cột khói, Tỏa ngát mùi nhũ hương mộc dược, Ngào ngạt hương phấn mua từ các lái buôn?

7 Xem kìa, xa giá vua Sa-lô-môn! Có sáu mươi dũng sĩ hộ tống, Những dũng sĩ của Y-sơ-ra-ên.

8 Tất cả đều cầm gươm Đầy kinh nghiệm chiến trường, Ai cũng mang gươm bên mình Phòng bất trắc đêm hôm.

9 Vua Sa-lô-môn đặt làm kiệu cho mình Bằng gỗ rừng Li-ban.

10 Vua làm các trụ kiệu bằng bạc, Lưng kiệu bằng vàng, ghế kiệu bọc vải màu điều, Bên trong bài trí thật dễ thương Bởi các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem.

11 Nầy, các cô gái Si-ôn, Mau ra xem vua Sa-lô-môn. Vua đội chiếc vương miện mà mẹ vua đã đặt trên đầu vua Trong ngày cưới của vua, Ngày mà lòng vua vui thỏa.

4

1 Người yêu dấu ơi, em xinh đẹp quá, Em xinh đẹp vô cùng! Mắt em như đôi bồ câu Núp sau tấm mạng che mặt; Tóc em như bầy dê Nhảy tung tăng trên triền Ga-la-át.

2 Răng em như bầy chiên sắp hớt lông, Vừa tắm mát đi lên, Tất cả theo từng cặp, Không con nào lẻ loi.

3 Môi em như sợi chỉ hồng, Miệng em xinh xinh; Đôi má em như quả lựu bổ đôi, Ửng hồng sau tấm mạng che mặt.

4 Cổ em như tháp Đa-vít, Xây lên để trưng bày binh khí; Hàng nghìn thuẫn khiên treo lên đó, Toàn là thuẫn khiên của các anh hùng.

5 Ngực em như đôi nai tơ, Như cặp hoàng dương song sinh, Đang ăn cỏ giữa đồng hoa huệ.

6 Cho đến khi gió ban mai nhẹ thổi Và bóng tối tan đi, Ta sẽ lên núi mộc dược, Đến đồi nhũ hương.

7 Người yêu ơi, em đẹp tuyệt trần, Không tì không vết mười phân vẹn mười.

8 Nầy cô dâu của anh, hãy cùng anh rời núi Li-ban, Hãy cùng anh rời núi Li-ban. Hãy rời đỉnh A-ma-na, Đỉnh Sa-nia và Hẹt-môn, Rời hang sư tử, Rời núi hùm beo.

9 Nầy em gái của anh, nàng dâu của anh, Em đã cướp đi trái tim anh Bằng cái liếc mắt; Chỉ với chuỗi trân châu trên cổ Em đã cướp đi trái tim anh.

10 Nầy em gái của anh, nàng dâu của anh, Tình em ngọt ngào biết bao! Tình em nồng nàn hơn rượu, Nước hoa em không hương liệu nào bằng!

11 Cô dâu của anh ơi, môi em nhỏ từng giọt mật, Dưới lưỡi em giấu mật ong và sữa; Áo em tỏa ngát như hương rừng Li-ban.

12 Nầy em gái của anh, nàng dâu của anh Là khu vườn đóng kín; Là nguồn nước ngăn lại, Là suối nước niêm phong.

13 Là vườn thạch lựu với các chồi non, Với đủ loại trái cây tuyển chọn, Hoa phụng tiên và cây cam tùng;

14 Cam tùng và hồng hoa, Xương bồ và nhục quế, Và mọi thứ cây có mùi thơm, Mộc dược, lô hội Cùng các hương liệu tuyệt hảo.

15 Em là mạch nước trong vườn, Là nguồn nước sống tuôn chảy, Là dòng suối ra từ Li-ban!

16 Hỡi gió bắc, hãy nổi lên, Hỡi gió nam, hãy kéo đến! Hãy thổi trên vườn tôi, Để hương thơm lan tỏa! Ước gì người yêu dấu của tôi vào trong vườn chàng, Và thưởng thức nhiều hoa thơm trái ngọt!

5

1 Nầy em gái của anh, nàng dâu của anh, Anh đã vào trong vườn anh rồi! Anh đã hái mộc dược và hương liệu, Ăn tàng ong với mật, Uống rượu với sữa. Các bạn ơi, hãy ăn! Bằng hữu ơi, hãy say men tình yêu!

2 Tôi ngủ nhưng lòng tôi tỉnh thức. Kìa! Người yêu tôi gõ cửa: “Mở cửa cho anh, em gái của anh, người yêu của anh, Chim bồ câu của anh, người tuyệt hảo của anh! Vì đầu anh ướt đẫm, Mái tóc anh thấm giọt sương đêm.”

3 Tôi đã thay áo ngoài rồi, Làm sao mặc lại? Tôi đã rửa chân rồi, Làm sao để lấm lại?

4 Người yêu tôi luồn tay qua khe cửa, Lòng dạ tôi xao xuyến vì chàng.

5 Tôi liền trỗi dậy mở cửa cho người yêu; Đôi tay tôi nhỏ giọt mộc dược, Và ngón tay tôi thấm đầy mộc dược Chảy xuống cả then cài cửa.

6 Tôi mở cửa cho người yêu tôi, Nhưng người yêu tôi đã bỏ đi mất rồi. Chàng bỏ đi, lòng tôi chết lịm. Tôi tìm chàng nhưng không gặp; Tôi gọi chàng nhưng chàng không đáp lại.

7 Các lính gác đi tuần trong phố đã gặp tôi, Chúng đánh tôi, gây thương tích cho tôi; Các kẻ canh giữ tường thành Lột cả áo choàng tôi.

8 Nầy các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, tôi van xin các cô, Nếu gặp người tôi yêu dấu, Xin nhắn với chàng rằng Tôi đang ốm tương tư.

9 Hỡi người nữ đẹp nhất trong các người nữ, Người yêu của chị có hơn gì người khác không? Người yêu của chị có hơn gì người khác Mà chị phải van xin chúng tôi như vậy?

10 Người yêu tôi trắng trẻo hồng hào, Tuyệt nhất trong muôn người.

11 Đầu chàng là vàng tinh ròng; Mái tóc gợn sóng Đen nhánh như lông quạ.

12 Mắt chàng như đôi chim bồ câu Đứng bên dòng suối, Tắm mát trong sữa, Rất hợp với gương mặt chàng.

13 Đôi má chàng như luống hoa thơm, Tỏa hương ngào ngạt; Môi chàng như hoa huệ, Đẫm mộc dược chảy ròng.

14 Tay chàng như những ống bằng vàng Nạm hoàng ngọc. Thân thể chàng như khối ngà bóng láng Cẩn ngọc bích.

15 Đôi chân chàng như cặp trụ cẩm thạch trắng Đặt trên đế vàng ròng; Tướng mạo chàng như núi Li-ban, Tươi tốt như cây bá hương.

16 Miệng chàng rất ngọt ngào, Cả con người chàng thật đáng yêu. Nầy các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, Người yêu tôi là thế, bạn tình tôi như vậy đó!

6

1 Hỡi người đẹp nhất trong các người nữ, Người yêu của chị đi đâu? Người yêu của chị quay về hướng nào Để chúng tôi cùng chị đi tìm?

2 Người yêu tôi đi xuống vườn chàng, Chỗ trồng các luống hương liệu, Để cho bầy ăn cỏ trong vườn, Và hái các cành hoa huệ.

3 Tôi thuộc về người yêu dấu và người yêu dấu thuộc về tôi; Chàng cho bầy ăn cỏ giữa đám hoa huệ.

4 Người yêu dấu ơi, em đẹp như thành Tiệt-sa, Duyên dáng như Giê-ru-sa-lem, Oai phong như đạo quân giương cờ xung trận.

5 Thôi đừng nhìn anh nữa, Vì đôi mắt em làm anh bối rối! Tóc em như bầy dê Nhảy tung tăng trên triền Ga-la-át.

6 Răng em như bầy chiên cái, Vừa tắm mát đi lên, Tất cả theo từng cặp, Không con nào lẻ loi.

7 Đôi má em như quả lựu bổ đôi, Ửng hồng sau tấm mạng che mặt.

8 Có sáu mươi hoàng hậu, tám mươi cung phi, Và vô số cung nữ.

9 Nhưng chim bồ câu, người tuyệt hảo của anh ơi, em là số một! Là con gái duy nhất của mẹ nàng, Đứa con yêu quý nhất của người đã sinh ra nàng. Các thiếu nữ thấy nàng đều khen nàng có phước. Các hoàng hậu và cung phi đều ca ngợi nàng.

10 Người nữ kia là ai mà xuất hiện như rạng đông, Đẹp như mặt trăng, rực rỡ như mặt trời, Oai phong như đạo quân giương cờ xung trận?

11 Tôi đi xuống vườn hạnh đào, Để ngắm những chồi non trong thung lũng, Xem vườn nho đã nứt lộc, Thạch lựu đã ra hoa hay chưa.

12 Em chưa hay biết gì, Thì bỗng nhiên em được đưa lên xe của nhà quyền quý.

13 Su-la-mít ơi, hãy trở về, hãy trở về! Hãy trở về, trở về, để chúng tôi được ngắm nhìn cô. Vì sao các bạn muốn ngắm nhìn Su-la-mít, Như xem điệu múa của Ma-ha-na-im?

7

1 Hỡi công nương, Chân em đi dép đẹp làm sao! Đùi em khác nào vòng trang sức, Tuyệt tác của một nghệ sĩ tài năng.

2 Rốn em như chung rượu tròn Không bao giờ cạn. Bụng em như đống lúa mạch, Có hoa huệ bao quanh.

3 Ngực em như đôi nai tơ Như cặp hoàng dương song sinh.

4 Cổ em như ngọn tháp ngà. Mắt em là hồ nước Hết-bôn Bên cổng thành Bát Ra-bim; Mũi em như ngọn tháp Li-ban Nhìn xuống thành Đa-mách.

5 Đầu em ngẩng cao như núi Cạt-mên, Tóc em buông dài óng ả, Khiến cho vua cũng mê mải vấn vương.

6 Em đẹp biết bao, em diễm tuyệt vô cùng, Người yêu dấu ơi, em làm anh say đắm!

7 Dáng em như thân cọ dừa, Ngực em là chùm trái chín.

8 Anh thầm nghĩ, Ta sẽ trèo lên cây cọ dừa nầy, Níu lấy các tàu có chùm trái chín; Ước gì ngực em như chùm nho, Hơi thở em ngát mùi hương táo.

9 Và môi em đượm rượu tuyệt hảo. Mong sao rượu cứ êm ả chảy vào người em yêu, Tràn lên đôi môi người đang ngủ.

10 Tôi thuộc về người tôi yêu dấu, Ước muốn của chàng dành cho tôi.

11 Người yêu ơi, hãy đến, Chúng mình sẽ đi ra ngoài đồng, Và nghỉ đêm nơi làng quê.

12 Chúng mình sẽ dậy sớm đi thăm vườn nho, Xem thử nho đã nứt lộc, Hoa đã nở, Thạch lựu đã trổ bông hay chưa. Tại đó em sẽ dâng tặng tình yêu cho anh.

13 Trái táo rừng tỏa ngát hương thơm, Tại cửa chúng ta có sẵn mọi thứ trái ngon Cả mới lẫn cũ, Em để dành cho anh, anh yêu dấu của em!

8

1 Ước gì anh như anh trai của em, Cùng bú chung bầu sữa mẹ! Để khi gặp anh ngoài đường, Em có thể hôn anh Mà không ai khinh bỉ.

2 Em sẽ dẫn đưa anh về nhà mẹ em, Tại đó anh sẽ dạy em. Em sẽ mời anh uống rượu thơm, Và uống nước trái thạch lựu.

3 Tay trái chàng kê cho tôi gối, Còn tay phải chàng ôm lấy tôi.

4 Nầy các thiếu nữ Giê-ru-sa-lem, tôi van xin các cô, Đừng khuấy động, đừng đánh thức tình yêu của tôi Cho đến khi tình yêu thỏa nguyện.

5 Ai kia đang từ hoang mạc đi lên, Nương tựa vào người yêu? Dưới cây táo em đã đánh thức anh. Chính nơi đây mẹ anh đã nhọc nhằn vì anh, Chính nơi đây mẹ anh đau đớn sinh ra anh.

6 Xin đặt em như chiếc ấn nơi tim anh, Như chiếc ấn trên cánh tay anh; Vì tình yêu say đắm mạnh như sự chết, Lòng ghen mãnh liệt như âm phủ. Lửa tình bùng lên rực sáng, Như ngọn lửa của Đức Giê-hô-va.

7 Nước lũ không dập tắt được tình yêu, Các sông không nhận chìm nó được. Nếu có ai đem hết gia tài mình Để có được tình yêu, Thì sẽ bị người đời khinh khi thậm tệ.

8 Chúng tôi có cô em gái nhỏ, Chưa có ngực. Phải làm gì cho em gái chúng ta Trong ngày người ta dạm hỏi nó?

9 Nếu em là bức tường thành, Chúng tôi sẽ xây trên em một tháp bạc; Nếu em là cánh cửa, Chúng tôi sẽ đóng lại bằng ván hương nam.

10 Em là bức tường thành, Ngực em như những ngọn tháp; Vì thế, dưới mắt chàng Em là nguồn bình an.

11 Sa-lô-môn có một vườn nho tại Ba-anh Ha-môn: Vua giao vườn ấy cho các tá điền; Khi thu hoa lợi mỗi người phải nộp cho vua một nghìn miếng bạc.

12 Tâu vua Sa-lô-môn, một nghìn miếng bạc là của vua, Hai trăm là của các tá điền. Còn vườn nho của em là của em.

13 Nầy em đang ở trong vườn, Bạn bè đợi tiếng oanh vàng của em! Cho anh nghe giọng em nào!

14 Mau lên anh, hỡi người yêu dấu, Hãy như con hoàng dương Hay là chú nai con Trên núi đồi thơm ngát!